Chương 11: Đây là con lừa cứng đầu, nên dẫn về nhà buộc dây chão thôi.

Lúc này Du Nhân Kiệt mới vỡ lẽ, hóa ra những lời nói bóng gió của giáo viên khi đó có ý là bảo ông làm ba thì nên khiêm tốn một chút. Thật nực cười, đây chính là ước mơ từ nhỏ của ông. Bây giờ khó khăn lắm mới thực hiện được, ông không đánh trống khua chiêng dẫn vợ con ra phố khoe khoang đã coi như ông rất hướng nội rồi đấy.

Nói thì nói vậy, nhưng ông lại nghĩ: Tân Dương nhà họ có dáng vẻ sáng sủa đàng hoàng, là một cậu chàng điển trai lạnh lùng lại còn ngây thơ, thành tích luôn nằm trong top ba của khối, từ nhỏ tới lớn bằng khen xếp cao hơn người nó, mỗi năm trường tổ chức chương trình văn nghệ đều lên sân khấu nhảy múa góp vui, tan học rảnh thì đi cho mèo chó chuột báo hổ gì đó ăn, nuôi đám động vật hoang đáng đó đến lông bóng mượt.

Đứa con trai được ông nâng niu trong lòng bàn tay, lớn lên nết na* như vậy, đừng nói là ở trường phải được vây quanh như ngàn sao vây quanh mặt trăng, thế mà chẳng có đứa con gái nào thích nó! Quả là chuyện viển vông.

(*)"Anh biết gì, giờ tụi nó còn đang mê thằng tóc vàng lớp bên cạnh kìa!" Đường Tương quay vào nhà tắm vừa tháo mặt nạ tóc, tuy bà thấu hiểu nhưng có một số việc nhắc tới vẫn tức đầy bụng.

"Cái thằng cao kều đọc to và diễn cảm bản cam kết của anh trên bục giảng —— bạn cùng bàn của thằng Dương, là nhân vật nổi bật trong lớp. Nó cứ ỷ vào cái thân hình cao to mà ăn h**p con mình vì thấp hơn nó. Thằng đấy lấy tập vở của con mình kê bàn các thứ. Anh biết thằng Dương ghét nhất là người khác đụng vào bài vở của nó mà. Có lần thằng đấy lấy compa chọc con mình, bây giờ trên tay con vẫn còn sẹo đó."

Du Nhân Kiệt tỉnh rượu được phân nửa, lôm côm bò dậy khỏi sàn nhà, loạng choạng xông vào nhà tắm: "Thằng hỗn láо! Anh biết ngay mà! Có hỗn thì cũng không nên tùy tiện đọc thư người khác chứ, thằng oắt này đúng là thứ tồi. Tên gì? Anh kêu lão Trương điều tra ngay."

Lão Trương là thư ký của Du Nhân Kiệt, được mệnh danh là "biết tuốt Phong Đàm", làm việc cực kỳ nhanh gọn, chưa tới nửa tiếng đã gửi đầy đủ thông tin của đối phương vào điện thoại ông chủ.

Du Nhân Kiệt ra ban công phòng ngủ gọi một cuộc điện thoại, giọng điệu đầy khí thế "ông đây".

"Đường Tương, sau này gặp chuyện như vậy mà em và con lại giấu anh thì anh sẽ giận thiệt đó." Nửa đêm ông ngẫm lại vẫn thấy bực bội, bò dậy khỏi giường, "bộp" một tiếng bật đèn đầu giường, kéo Đường Tương đang ngủ mơ dậy, nghiến răng nghiến lợi đe dọa bà: "Đó là compa đó! Ai biết thằng nhãi đó lấy compa moi hậu môn hay không! Dơ chết, không biết có khử trùng chưa?

Chích uốn ván chưa?"

Đường Tương: "……"

Du Nhân Kiệt càng nghĩ càng không ngủ nổi, dứt khoát lật chăn lên: "Không được, mai anh phải đến trường một chuyến."

Đường Tương kéo ông ấy lại, giọng còn ngái ngủ: "Em gạt anh đó, có đâm vào đâu. Anh tự nhận mọi chuyện của thằng Dương anh đều tự nhúng tay làm, vậy sao cái sẹo chích ngừa trên tay nó mà anh cũng không nhận ra?"

"……"

Đường Tương lại vùi đầu vào gối: "Thằng Dương phản ứng nhanh, không để thằng đó đâm sâu vô, chỉ bị cứa một đường nhỏ thôi. Em giặt đồ mới phát hiện tay áo rách nên hỏi nó. Nó không cho em nói với anh là sợ anh lại làm loạn tìm ba người ta gây khó dễ, nó nói tự giải quyết được."

"Nó giải quyết cái khỉ khô, với cái tính cách thỏ con mèo con đó của nó…" Du Nhân Kiệt hừ một tiếng, tắt đèn đầu giường, cả người chui tọt vào chăn như cá lội vào nước, giọng nghèn nghẹn nhưng đầy chắc chắn, "Đừng tưởng anh ngu, nếu nó giải quyết xong thật thì hôm nay em đã không phải úp mở kể chuyện này với anh. Chẳng qua em vẫn còn tức trong lòng thôi. Anh nhất định phải trả thù, không để ba nó xách nó đến tận cửa xin lỗi con anh thì anh theo họ em!

Đường Tương."

"……"

Một lúc sau, trong giấc ngủ mơ màng, Đường Tương vẫn không quên dỗ dành ông: "Thật ra thì cũng bình thường thôi. Thằng Dương từ nhỏ đã làm cán bộ lớp, đúng là rất dễ bị liệt vào hàng kẻ địch của nhân dân. Hồi em bằng tuổi đó cũng mê mấy đứa con trai đầu tóc bay bay, quần bó, tính cách choai choai kiểu mấy thằng chạy xe độ kia kìa."

"……"

Ba năm cấp hai, Du Tân Dương đúng là chẳng được mấy cô gái để ý. Ngoài bản cam kết sến súa của Du Nhân Kiệt khiến con trai trở thành tâm điểm giễu cợt, lý do chính vẫn là vì cậu vừa là lớp trưởng vừa là bí thư chi đoàn, liên hệ chặt chẽ với thầy cô, khiến mấy bạn nữ đều e dè tránh xa. Dù cậu nhảy popping rất ra dáng, nhưng chỉ mấy ngày diễn văn nghệ là thu được vài ánh mắt nhìn vụng trộm, thoáng chút rung động.

Một khi học kỳ trở lại quỹ đạo bình thường, cậu quay lại là lớp trưởng chỉn chu, mấy tia lửa nhỏ trong lòng các cô gái lập tức tắt ngúm, rút lui ba thước.

Tất nhiên cũng có vài người không tin "tà", muốn thử thách cán bộ. Năm lớp 9, sau buổi biểu diễn văn nghệ, một cô gái ăn mặc như bánh kem dâu, dắt theo một bầy chị em thân thiết vây quanh, chặn cậu bạn Du Tân Dương thơm phưng phức ở cửa sau lớp học.

Cô chị "ngầu" này không biết học chiêu sét đánh từ bộ phim thần tượng nào, bước đến trước mặt Du Tân Dương, đột nhiên giật sợi dây chuyền trên cổ mình rồi không nói không rằng nhét nó vào túi quần cậu, phán một câu xanh rờn: trong vòng một tuần phải cưa đổ được cậu. Sau đó cô nàng vênh váo lắc lư cái đuôi ngựa bỏ đi. Từ đó có biệt danh "Chị ngầu" – chị giật dây chuyền.

(*)Lúc đó Du Tân Dương cũng chẳng tin cô nàng này thực sự thích mình. Vì buổi sáng cậu vừa ghi tên những học sinh không mặc đồng phục ở cổng trường thì tên cô bạn nằm chình ình trên danh sách. Chắc là muốn đổi cách để cậu xóa tên khỏi sổ thôi. Mấy cô gái này vì để trốn mặc đồng phục mà có nhiều chiêu trò lắm, về điểm này, cậu lại thích kiểu giải quyết đơn giản và thô bạo của Lý Ánh Kiều hơn.

Đấm cậu một cú, không được thì hai cú. Chuyện lớn đến mấy, với cô cũng chỉ hai cú là xong.

Lý Ánh Kiều hiểu rõ giới hạn của cậu, chuyện không giải quyết được bằng hai cú đấm thì đánh chết cậu cũng không giải quyết được. Lý Ánh Kiều cũng là kiểu con gái rất có nguyên tắc, nếu đã định ra tay hai cú thì tuyệt đối không đánh ít hơn.

Nhưng "Chị Ngầu" cũng thay lòng đổi dạ nhanh lắm. Năm đó do hộ khẩu của Cao Điển không ở Thâm Quyến nên không được thi vào trường công lập tại đó, đành phải chuyển về học lại ở quê, trùng hợp được xếp vào lớp của Du Tân Dương. Khi đó Cao Điển đã cao một mét tám, hoàn toàn đè bẹp cậu bạn cao to trước kia, trở thành "người khổng lồ" không ai bì nổi.

Thế là cả lớp tôn xưng cậu là "anh Điển", đến cả bạn cùng bàn cũ của Du Tân Dương cũng mặt dày gọi theo "anh Điển", khỏi cần Du Nhân Kiệt ra mặt dạy dỗ, La Nguyên từ đó không dám đụng đến bài vở của Du Tân Dương nữa. Có Cao Điển, mỗi lần giáo viên chủ nhiệm tìm Du Tân Dương cũng dễ hơn nhiều, hai người họ dính nhau như hình với bóng, kể cả giờ thể dục.

Trong lớp nam trung bình chỉ cao một mét sáu lăm, Cao Điển một mét tám đúng là cột trụ định hải thần châm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!