Khi Thư Ngọc thức dậy thì đã sắp đến giữa trưa, Cô Mang không ở trong phòng.
Cô duỗi người, nằm nướng trên giường lớn mềm mại, chẳng muốn thức dậy.
Ánh mặt trời từ bức màn màu xanh nhạt ngấm vào, mang theo mùi mặn của nước biển như có như không.
Bỗng dưng cô cảm thấy hơi khát.
Cô chống gối đầu, cam chịu ngồi dậy, còn chưa xốc chăn lên thì đã thấy Cô Mang bưng khay thức ăn đi tới.
"Dậy rồi?" Anh đặt khay thức ăn trên bàn nhỏ để trước giường.
Cô gấp gáp cầm ly sữa nóng uống một ngụm.
Chậc. Mỹ vị nhân gian. Cô híp mắt thán phục.
Giờ phút này cô mới để ý, anh ăn mặc chỉnh tề, tuấn tú lịch sự ngồi ở mép giường, còn cô thì rối bù, chưa kịp rửa mặt còn ngồi trong tấm chăn hỗn độn.
Trong nháy mắt thấy mình thua rất xa.
Anh mỉm cười nhìn cô nhíu mày, chỉ một cái liếc mắt đã nhìn thấu suy
nghĩ của cô: "Mau đi rửa mặt, Hàn Kình mời chúng ta bữa tiệc lớn miễn
phí."
Cô uống hết ly sữa, vội vàng xuống giường: "Bữa tiệc lớn? Bữa tiệc lớn gì?"
"Đi rồi sẽ biết." Anh đáp.
Cô chạy vào phòng rửa mặt, mau chóng rửa mặt xong rồi bắt đầu lo nghĩ: "Nên mặc gì mới được đây?"
Anh lắc đầu than nhẹ, trực tiếp đi qua mở tủ quần áo, lấy một bộ váy thật kín đáo: "Mặc chiếc này."
Cô nhíu mày: "Không đẹp."
Anh nhướng mày: "Em muốn mặc cho ai xem?" Vừa nói anh vừa cởi sạch quần áo trên người cô.
Cô cười liếc xéo anh: "Mặc cho anh xem mà."
Anh dừng một chút, nói: "Anh cảm thấy, em thế này làm đẹp nhất." Ánh mắt dính chặt cơ thể trắng nõn của cô.
Cô thua trận, bên tai ửng đỏ: "So với da mặt dày của anh thật sự là thất sách." Cô cầm lấy bộ váy trong tay anh mặc vào.
Anh đã bắt đầu phân tâm: "À, khoan đã, để anh giúp em." Bàn tay đã
vuốt ve vòng eo của cô, ngăn trở động tác muốn mặc quần áo của cô.
Cô buồn bực: "Anh đừng làm càn, không phải nói Hàn Kình còn đang đợi sao?"
Anh đã cởi ra áo sơ mi: "Không sao, để anh ta chờ một chút."
Đợi hai người ăn mặc chỉnh tề xuất hiện tại nhà ăn nhỏ ngoài trời nằm trên tầng cao nhất của du thuyền, mặt trời đã lên tới điểm cao nhất.
Hàn Kình mặc áo sơ mi mỏng có hoa văn đơn giản ngồi dưới ô che nắng.
Anh ta tháo kính râm xuống, cười như không cười nhìn Thư Ngọc mặc áo
trắng nửa thân trên, nửa dưới là váy dài ca rô: "Cô phu nhân, hôm nay
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!