Chương 49: Đêm xuống ngắm biển

Sau bữa tối, hành khách tụ tập tốp năm tốp ba trên boong tàu ngắm cảnh đêm.

Tối nay gió biển không lớn, màn trời đầy sao lóng lánh, những điểm

nhỏ lấp lánh trong đêm gần như khó mà tìm thấy, bởi vậy càng khiến nhóm

hành khách thích thú.

Thư Ngọc thay chiếc váy dài bằng vải cotton rồi mới đến boong tàu, thế nhưng trên boong tàu đã không tìm thấy nơi thanh tĩnh.

"Làm sao bây giờ, không có chỗ để ngắm biển." Cô ủ rũ, "Đều tại anh, cứ bắt em trở về thay quần áo dày hơn."

Cô Mang khẽ cười, ôm cả người cô đi về phía trước: "Có chỗ tốt, nhất định không người."

Hai người đi vòng qua khoang thuyền, đi thẳng tới đài quan sát trên đầu thuyền.

Thư Ngọc có chút băn khoăn: "Nơi này không phải nhân viên công tác thì không được vào đâu nhỉ?"

Cô Mang giơ lên chìa khóa trong tay: "Hàn Kình đưa cho."

Thư Ngọc phì cười: "Lạm dụng quyền thế."

Cô Mang nghiêm mặt: "Cái này gọi là vật tẫn kỳ dụng*."

(*) Vật tẫn kỳ dụng: thành ngữ chỉ việc tận dụng hết mức tác dụng của một vật.

Tầm nhìn của đài quan sát trống trải hơn nhiều, một chút ồn áo náo

động cũng không có, cả trời đất chỉ còn biển cả và sao trời vô tận, cùng với hai người ở trong màn đêm.

Trên đài quan sát có đặt một cái bàn tròn nhỏ và chiếc ghế dài có lưng tựa.

Trên bàn có một bình rượu nhỏ làm bằng sứ, một bình trà lài mật ong, cùng với mấy dĩa bánh ngọt xinh xắn.

Thư Ngọc tựa vào Cô Mang, cười láu lỉnh: "Còn thiếu ánh nến nữa."

Cô Mang kéo cô đến gần hơn, khẽ suỵt một tiếng: "Không cần ánh sáng, như vậy mới tốt."

Cô hơi ngửa đầu lên, trong mắt chứa đựng ánh sao: "Anh có nhớ lần đầu tiên chúng ta hẹn hò không?"

Anh nở nụ cười, vươn hai cánh tay ra, khóa người cô ở giữa anh và lan can: "Nhớ chứ."

Cô bắt đầu quở trách: "Anh có biết khi ấy anh tệ lắm không, lại để

một cô gái như em phải chờ anh. Lúc ấy Mary nói, đàn ông để cho phụ nữ

chờ đợi là loại tồi nhất."

Anh hôn lên trán cô, rất nghiêm túc kiểm điểm: "Đúng vậy, khi đó anh

rất tồi tệ, lại khiến em đợi lâu như vậy. Anh còn tưởng rằng mình sẽ mất em rồi." Cám ơn trời đất em vẫn còn ở đó.

"Tối đó anh đi đâu?" Cách một thời gian dài, cuối cùng cô hỏi ra nghi hoặc giấu ở đáy lòng, "Em đi tìm Matthew, anh ta cũng không chịu nói

cho em biết." Buổi tối hôm đó, tất cả mọi người liên quan tới anh đều im lặng, ở trước mặt cô đều ngậm miệng không nhắc tới anh.

Anh hơi ngẩn ngơ: "Lâu lắm rồi, không còn nhớ."

Cô có chút ấm ức: "Có chuyện gì quan trọng hơn lần đầu chúng ta ở bên nhau chứ? Nếu chuyện kia quan trọng như vậy, hiện tại sao anh quên mất

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!