Chương 4: Đại sứ

Trưởng trấn đích thân đến nhà nói với A Mỗ: "Chị à, cho mượn Ngọc đến phủ em được không?"

Lúc đó Thư Ngọc thức dậy không bao lâu, vừa rửa mặt xong.

"Chú Ngải, có chuyện gì sao?" Thư Ngọc hỏi.

Trưởng trấn nói: "Chuyện tốt. Một vị quan chức của sứ quán Pháp đến trấn Thanh Hà của chúng ta, xem ra cậu ta rất hứng thú với nơi này, là muốn đến

đầu tư. Năm nay thật sự không phải một năm bình thường a, trấn Thanh Hà

sắp phát đạt…"

Thư Ngọc buồn bực: "Cần cháu làm việc gì sao?"

Trưởng trấn vui tươi hớn hở đáp lời: "Chúng ta thiếu một người phiên dịch

tiếng Pháp, cháu không phải biết tiếng Pháp sao? Đi một ngày nhé, tiền

thù lao rất hậu hĩnh."

Thư Ngọc mở to mắt: "Khi nào cháu nói mình biết tiếng Pháp?"

Trưởng trấn sửng sốt: "Tiểu thư Trình gia nói cháu biết nhiều ngôn ngữ."

Ánh mắt Thư Ngọc lạnh lùng: "Trình tiểu thư đã từng ra nước ngoài học tập, nói đến phiên dịch sao không tìm cô ta?"

Trưởng trấn lau mồ hôi: "Ngọc à, Trình tiểu thư không biết nói tiếng Pháp đâu, bây giờ bảo chú đi đâu tìm người nói tiếng Pháp chứ? Ai da, trấn Thanh

Hà này xong rồi…"

Thư Ngọc không lên tiếng, vị đại tiểu thư kia muốn cô mất mặt, biết chắc cô có tình cảm đối với trấn Thanh Hà.

"Khi nào vợ chồng đại sứ đến ạ?"

Trưởng trấn sửng sốt: "Matthew tiên sinh đã đến trước, đang ngắm triển lãm tranh thêu thùa."

Gấp như vậy? Thư Ngọc nhíu mày: "Chúng ta mau đi thôi."

Trưởng trấn lo lắng: "Haizz… Ngọc cháu biết tiếng Pháp phải không?"

Thư Ngọc quay đầu lại cười: "Dù sao cũng không thể để một mình chú ứng phó

với người nước ngoài, tốt xấu gì cháu cũng đã ở thành phố lớn, giúp chút việc nhỏ vẫn dư dả."

Trưởng trấn cảm động gật đầu: "Được, được…"

Triển lãm tranh thêu thùa ở phía tây trấn Thanh Hà, Thư Ngọc đẩy cửa đi vào, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Trình Du.

"Chị A Ngọc, đại sứ ở lầu hai, chị đi mau lên." Trình Du cười sáng lạn.

Thư Ngọc không đáp lời, đi theo trưởng trấn lên lầu. Trình Du nhịp chân nhẹ nhàng đi theo sau họ.

Vài người đang đứng ở cửa, có lẽ chờ rất lâu.

Mấy người kia thấy Thư Ngọc đều kinh ngạc.

Trình Khởi Phong mở miệng đầu tiên: "Thư Ngọc? Sao cô lại tới đây?"

Trình Du cười hì hì nói: "Vốn tưởng rằng chị A Ngọc biết nói tiếng Pháp cho

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!