Chương 30: Dạ Miêu không phải mèo

Người đàn bà mang giày cao gót trang điểm tinh xảo, nhưng vẫn không

giấu được dấu vết của năm tháng —— nét nhăn mảnh khảnh nơi khóe mắt mặc

cho bao nhiêu lớp phấn cũng không che dấu được.

Nhưng không thể phủ nhận, dẫu rằng thanh xuân đã mất, người đàn bà trước mắt này vẫn là mỹ nhân thùy mị thời xưa.

Mỹ nhân hơi nhướng mày, nói với Thư Ngọc: "Ngươi là nha đầu của phòng nào?"

Thư Ngọc sửng sốt, lập tức đáp lời: "Tôi chỉ mang đồ cho phòng bếp, bây giờ đi ngay ạ."

"Phu nhân, hôm nay quả thật là ngày đi mua sắm." Tiểu nha hoàn bên cạnh nhẹ giọng nói.

Trương phu nhân mặt mày dịu xuống: "Thì ra chỉ là một con nha đầu buôn bán ngoài trạch."

Thư Ngọc vừa thở phào nhẹ nhõm một hơi, lại nghe âm thanh trên đầu

nói: "Chỉ là một con nha đầu buôn bán lại có nhan sắc như vậy, chẳng lẽ

các ngươi liên kết với tên ma quỷ kia để gạt ta?"

Ba tiểu nha hoàn nhất thời cùng quỳ xuống: "Nô tỳ không dám, nô tỳ là người của phu nhân, tất cả đều nghe phu nhân căn dặn."

Trong lòng Thư Ngọc nói thầm. Vợ cả của Trương cảnh ti thật độc đoán.

Hạ Tử Trì còn căng thẳng hơn Thư Ngọc, nhưng lại đi vài bước về phía

trước che chắn Thư Ngọc, khiến cô kinh ngạc liếc nhìn anh ta.

Lúc này Trương phu nhân mới thấy Hạ Tử Trì: "Tên này là ai? Cũng là đầy tớ phụ trách mua bán."

Nha hoàn đáp phải.

Sắc mặt Trương phu nhân lạnh băng: "Ngay cả gã sai vặt cũng tuấn tú

như vậy, còn dám nói không phải do hắn cố ý an bài? Thế nào, bây giờ

ngay cả tiểu quan* cũng muốn đưa vào nhà luôn sao?"

(*) tiểu quan: trai bán sắc.

Câu này khiến Hạ Tử Trì suýt nữa hộc máu. Trí tưởng tượng của vị phu nhân này phong phú quá đi, anh ta không chịu nổi.

Thư Ngọc lặng lẽ kéo Hạ Tử Trì. Anh ta hiểu ý, vì thế hai người đều cúi đầu, thái độ khiêm tốn lắng nghe phu nhân dạy bảo.

Trương phu nhân giáo huấn vài câu cũng thấy chán, cuối cùng bà ta nâng cằm Thư Ngọc lên, quan sát tỉ mỉ ngũ quan của cô.

Ngoài Cô Mang ra, Thư Ngọc chưa từng nhìn gần mặt người nào như vậy, nhất thời không được tự nhiên.

Trương phu nhân thu lại tất cả vẻ lo lắng của Thư Ngọc vào đáy mắt.

Sau một lúc lâu, bà ta cười lên: "Khuôn mặt nhỏ nhắn của ngươi thế mà

còn đẹp hơn con tiện nhân kia vài phần, chả trách tên ma quỷ kia để ý.

Nhưng mà ta nói cho ngươi biết, nếu ngươi muốn có danh hiệu vợ bé thứ

mười bảy trên đầu, thì chỉ là hy vọng hão huyền mà thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!