Chương 3: Thiếu niên

Về đến nhà Thư Ngọc mới phát hiện cây trâm gỗ đã mất, cô rất ảo não.

Hôm nay A Mỗ và thím Tề cùng nhau lên núi hái trà. Sau khi Thư Ngọc giặt xong quần áo bẩn, thấm thoát đã đến giữa trưa.

Cô bỗng nhiên vỗ trán, thím Tề dặn cô đưa cơm hộp cho Tiểu Uyển, thiếu chút nữa đã quên rồi.

Cô vội vàng mặc áo khoác rồi cầm lấy cơm hộp đi ra ngoài.

Tề Tiểu Uyển học ở một trường trung học kiểu tây. Thư Ngọc tại hành lang đi loạn xạ nhanh chóng bị lạc đường.

Tia sáng chiếu vào hành lang tầng dạy học đã mờ dần, nơi này hình như không phải khu dạy học, một chút tiếng người cũng không có, cực kỳ yên tĩnh.

Đột nhiên, ở hành lang truyền đến tiếng đàn dương cầm êm tai. Giai điệu quen thuộc khiến cô không khỏi dừng chân.

Cô tìm kiếm tiếng đàn, đến trước một cánh cửa. Đẩy cửa ra, bên trong là

vầng ánh sáng màu vàng sáng ngời, ánh mặt trời trải dài bị bức màn ngăn

lại nên yếu ớt chiếu rọi vào trong phòng, ấm áp mà không nóng bức.

Xung quanh phòng là một loạt giá sách, chính giữa thì đặt đàn dương cầm.

Tiếng đàn không bởi vì người ngoài xâm nhập mà ngừng lại. Cô đi qua, đè lại bàn tay đánh đàn kia, tiếng đàn véo von chấm dứt.

"Cậu đàn sai rồi." Cô nhíu mày.

Cô ngồi trên ghế, đàn lại ca khúc kia. Cô không cần xem bản nhạc, bởi vì đã thuộc nằm lòng từ lâu.

Sau khi nốt nhạc cuối cùng dần dần mất hẳn, cô ngẩng đầu nhìn chàng trai đã lùi qua một bên, trong lòng cô có chút ngượng ngùng. Cô chiếm giữ vị

trí của cậu ta, giành đàn của cậu ta, còn vung tay múa chân với cậu ta,

thật sự là thất lễ. Nhưng cô không thể chấp nhận có người đàn sai bản

nhạc này.

Chàng trai kia mặc đồng phục trường học gọn gàng, vẻ mặt không hề buồn bực: "Cô thích bài này."

Cô không nói gì."

"Vùng quê Passfield" là do một vị chính khách tài hoa ở phương Bắc đã sáng tác tặng vợ mình, rất lãng mạn phải không?"

Cô dừng một chút: "Hy vọng vị chính khách này và vợ của anh ta có thể bạch đầu giai lão."

Chàng trai nở nụ cười: "Này, cô thật không nhớ tôi sao?"

Cô nhìn chằm chằm vào cậu ta, vừa nghe nói thế thật là có điểm nhìn quen mắt.

"Sáng sớm, đầu ngõ phía Nam." Cậu ta nhắc lại.

Cô bỗng nhiên tỉnh ngộ, hóa ra là thằng nhóc hại cô thiếu chút nữa té ngã. Nhưng mà cách ăn mặc trước sau tương phản quá lớn, cô thế mà không nhận ra.

"Cơm hộp này xem ra ngon lắm, tôi có thể nếm thử không?" Cậu ta chỉ cơm hộp cô đang cầm.

Cơm hộp? Cô như tỉnh lại từ trong giấc mộng, cầm cơm hộp lao ra ngoài cửa.

"Này này, không cần nhỏ mọn như vậy chứ? Tôi tên là Trình Khởi Phong, cô ở lớp nào thế? Này…"

Cậu ta đuổi theo ra cửa, nhưng cô đã mất tăm ở cuối hành lang.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!