Trong khoảng thời gian ngắn tin tức lan truyền cả thành Nam Kinh.
Một trận hỏa lớn đốt cháy nhà hát nổi tiếng giàu có nhất trong thành phố.
Từ nay về sau, trong thành Nam Kinh không còn Nguyệt Minh Lâu nữa.
Ai ngờ, ngày thứ ba sau khi Nguyệt Minh Lâu bị cháy, người đứng đầu
trong tứ đại thanh y của Nguyệt Minh Lâu là Vân Nguyệt lại xuất giá náo
nhiệt.
Chú rể là một vị phú thương bí ẩn, nghe đồn hắn dùng tài sản của nửa thành trì để đổi lấy một cái ngoảnh đầu của giai nhân.
Ai ai cũng nói Vân Nguyệt có phúc.
Một đào hát được gả cho một người giàu có như vậy, nên thắp hương bái Phật, cảm thán vận mệnh thương xót.
Bên trong bệnh viện tốt nhất của thành phố Nam Kinh, Thư Ngọc mặc đồ bệnh nhân màu trắng ngà, ngồi trên ghế lật xem báo chí.
Cô đọc báo thấy khắp nơi đều đưa tin về Nguyệt Minh Lâu, hồi lâu sau không thể lấy lại tinh thần.
Sau khi Nguyệt Minh Lâu bị cháy, cô từng lén chuồn ra bệnh viện đi
một chuyến đến địa chỉ cũ của Nguyệt Minh Lâu. Tòa nhà rộng rãi từng mô
phỏng theo kiến trúc thời Minh hiện giờ chỉ còn lại căn lều dựng lên tạm thời, trong lều tập hợp những người may mắn còn sống sót nhưng không có chỗ để đi.
Cô tìm kiếm Phương Kiển trong đám người. Nhưng hết lần này tới lần
kia, vẫn không tìm thấy bóng dáng khuynh thành của mỹ nhân kia.
Cô túm lấy một đào hát, hỏi thẳng: "Cô có thấy Phương Kiển không?"
Cô đào hát còn trẻ kia khúm núm đáp: "Phương Kiển là ai? Tôi chưa từng nghe nói trong Nguyệt Minh Lâu có nhân vật này."
Cô hỏi một người, hai người, rồi ba người, không ai nghe qua cái tên Phương Kiển.
Một tiểu sinh ghi chép sổ sách nói: "Trong Nguyệt Minh Lâu khẳng định không có đào hát tên là Phương Kiển, tôi đã ghi chép sổ sách ở đây hơn
mười năm, chưa từng thấy cái tên Phương Kiển này."
Cô không tin. Rõ ràng mấy ngày trước đó cô còn chọn thẻ bài của
Phương Kiển tại quầy. Nếu không có người tên là Phương Kiển thì người cô gặp ở Nguyệt Minh Lâu là ai?
Cô muốn tìm tiểu sinh hôm đó đưa thẻ bài cho cô, nhưng lại chán nản phát hiện người đó cũng không ở trong đám người tại đây.
Trong đám người cũng không thấy Vân Thủy Phù Cừ.
Vân Nguyệt xuất giá, còn Thủy Nguyệt, Phù Nguyệt và Cừ Nguyệt như là bốc hơi khỏi thế gian này, không thấy tung tích.
Thư Ngọc vẫn không cam lòng, cô tóm lấy người khác hỏi: "Chính là
Phương Kiển tiếp khách tại lầu ba, tinh thông khúc nghệ, dung mạo hơn
hẳn Vân Thủy Phù Cừ."
Hỏi một vòng, chẳng có thu hoạch. Ngay lúc cô muốn rời khỏi, một ông
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!