Chương 22: Mang hai sát lệnh

Nguyệt Minh Lâu được xây dựng vào năm thứ 31, có một người lập dị đã tới đây.

Người nọ chỉ đích danh muốn gặp đào hát đầu bảng Minh Nguyệt của

Nguyệt Minh Lâu, lại còn đưa ra một yêu cầu khác: muốn gặp Minh Nguyệt

cầm nghệ khúc nghệ tuyệt vời nhất.

Minh Nguyệt là đào hát đầu bảng tại Nguyệt Minh Lâu, đương nhiên đại

diện cho đỉnh cao của khúc nghệ —— yêu cầu cuối cùng của người khách

thực sự khiến người ta khó hiểu.

Thế nhưng Nguyệt Minh Lâu là nơi nào chứ? Chỉ cần có tiền có thế, yêu cầu ra sao mà chẳng thể thỏa mãn được?

Vị khách nọ sau khi vào phòng Minh Nguyệt thì không hề đi ra.

Không ai biết bên trong đã xảy ra chuyện gì.

Sau lúc đó, Nguyệt Minh Lâu vẫn buôn bán như thường, vẫn chào đến tiễn đi, ca múa thái bình.

Cho tới khi một bức thư khẩn cấp từ Bắc gửi đến Nam, cuối cùng đến trong tay Cô Mang.

"Mặc kệ cậu tin hay không, ngày ấy người gặp mặt vị đặc công kia,

không phải tôi." Phương Kiển khoanh tay đứng trước cửa sổ, ngữ khí bình

thản.

Cô Mang cười cười, nói: "Gặp hay không gặp, không phải là việc gì quan trọng, quan trọng là…bức thư này ở trong tay anh."

Phương Kiển im lặng, sau một lúc lâu hỏi: "Tôi tò mò, vì sao ngay cả

cậu cũng chấp nhất với bức thư này? Quan hệ giữa Nam Bắc đối với cậu mà

nói không hề quan trọng như vậy. Lợi thế của cậu trải rộng Nam Bắc, dù

cho hai bên bất hòa, đối với cậu cũng không có ảnh hưởng lớn. Cần gì đến nhỏ giọt vào vũng nước bùn này?"

"Như lời anh đã nói, Nam Bắc đều có liên quan tới tôi, đương nhiên

tôi không hy vọng hai bên bất hòa." Cô Mang thản nhiên nói, "Đưa thư cho tôi, tôi có thể coi như chưa từng gặp anh."

Phương Kiển phất tay áo một cái, đôi mắt lộ vẻ giễu cợt: "Vì sao tôi

phải đưa thư cho cậu? Tôi rất vui khi được chứng kiến Nam Bắc bất hòa,

bè phái Nhật Bản tại phía Bắc có tư cách gì thống lĩnh một phương? Chẳng qua là một đám cặn bã."

Cô Mang nhíu mày: "Toàn phía Bắc không phải đều là bè phái Nhật Bản,

huống chi một khi phát động nội chiến, trăm họ lầm than, người chịu khổ

sở vẫn là dân chúng."

Phương Kiển ngửa đầu cười to, phất tay áo rộng rãi, ngồi trên chiếu:

"Hiện giờ thời buổi loạn lạc, một đám quan liêu sâu mọt, tuyên chiến hay không tuyên chiến, dân chúng đều phải chịu khổ, vậy sao không chiến đấu một trận, tái tạo đất nước?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!