Sáng sớm Thư Ngọc cầm vải dệt do A Mỗ xe sợi đến cửa tiệm may Chu Ký. Ông chủ Chu vừa thấy Thư Ngọc, khuôn mặt tươi cười như đóa hoa cúc.
"A Ngọc, bảng hiệu của Chu Ký nhờ cháu viết giúp chú Phúc nhé?"
"Vâng ạ."
Ông chủ Chu đột nhiên mở to mắt ra vẻ thần bí: "Cho cháu xem thứ tốt."
Thư Ngọc hoài nghi đi theo sau ông chủ Chu vào phòng may.
Bên trong còn có một cái phòng nhỏ, ở đó có một chiếc áo sườn xám màu xanh nhạt treo trên cái giá gỗ.
Thư Ngọc tiến về phía trước, vuốt ve vải sa tanh bóng loáng của sườn xám, cô không che dấu được sự yêu thích trong mắt mình.
Ông chủ Chu vui tươi hớn hở nói: "Thích không? Đây là chú Phúc đặc biệt may theo số đo của cháu, sinh nhật A Ngọc sắp đến rồi phải không?"
"Cảm ơn chú Phúc." Thư Ngọc cười rất tươi.
"Cháu thử xem."
Thư Ngọc đi thẳng đến phòng thử đồ.
Lúc Thư Ngọc ra khỏi phòng, ông chủ Chu liền tấm tắc khen ngợi: "Rất hợp với A Ngọc, áo này chỉ có cháu mặc mới đẹp như vậy."
Đây quả thật là chiếc sườn xám xinh đẹp hiếm thấy, vải vóc không phải từ
những tiệm dệt bình thường, ngay cả màu sắc và hoa văn vừa nhìn thấy
liền biết xuất phát từ các bậc thầy. Vải vóc mềm mại sát người càng lộ
ra vòng eo nhỏ nhắn tinh tế lả lướt của cô. Cô thả bím tóc xuống, tiện
tay lấy một cây trâm gỗ búi tóc lên, trong nháy mắt dáng vẻ càng quyến
rũ hơn. Quyến rũ mà không kiêu kỳ, cực kỳ giống một con cá linh động.
Cô đang ngắm nghía chính mình ở trong gương, cửa chính của Chu Kí đột
nhiên bị đẩy ra từ bên ngoài. Cái đầu của Trình Du từ phía sau cửa ló
vào, sau cô ta là Cô Mang.
Hai người nhìn trang phục của Thư Ngọc đều sửng sốt.
Trong con ngươi thật sâu của Cô Mang không chút nào che dấu sự kinh diễm. Thư Ngọc nhìn mắt anh, trong đầu bỗng dưng thốt ra một câu —— nữ vi duyệt
kỷ giả dung (người con gái làm đẹp vì người mình yêu).
"Chị A Ngọc, thật xinh đẹp quá!" Tiếng kêu của Trình Du gọi ý chí của Thư Ngọc trở về, cô nghiêng đầu, ánh mắt đối diện với anh.
"Ông chủ, tôi cũng muốn một chiếc giống vậy." Trình Du nói với ông chủ Chu.
"Trình tiểu thư, kiểu sườn xám này chỉ có một chiếc." Ông chủ Chu cười xòa.
Trình Du nhướng mày: "Đặt làm cái khác, giá cả không thành vấn đề."
"Trình tiểu thư, chiếc sườn xám này đặc biệt đặt trước, sẽ không có một cái
khác. Huống hồ loại vải này, căn tiệm nhỏ bé của tôi chỉ có một khối,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!