Chương 19: Mời Dạ Miêu

Đôi tay quỷ của Cầu Lão Thất không phải hư danh, cộng thêm một khoản

tiền lớn của Thư Ngọc, kết quả thắng bại mau chóng phân định rõ ràng.

Khưu Bình Bình phẫn nộ đẩy ngã chồng thẻ tiền trước mặt, cô ta không

cam lòng nhìn Cầu Lão Thất ở đối diện, lại nhìn mỹ nhân trên đài, thế

nhưng cô ta chỉ đành nhận thua. Ai bảo cô ta đề cập tới chuyện đồng minh trước? Trơ mắt nhìn đối phương cũng kết đồng minh theo, thật là tự nâng tảng đá đập trúng chân mình.

Thư Ngọc cong khóe miệng, quạt xếp che nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi

mắt sáng trong: "Nếu thắng bại đã định, thế thì mỹ nhân trên kia tôi có

thể đưa đi trước không?"

Âm thanh sau tấm rèm mang theo vài phần dí dỏm: "Cũng đừng quên một ngày sau của về chủ cũ."

Thư Ngọc cười nói: "Đương nhiên rồi. Một ngày sau, một sợi tóc của mỹ nhân cũng không thiếu, tiên sinh hãy yên tâm."

Khưu Bình Bình ở bên cạnh đột nhiên nhảy tới bên người Thư Ngọc: "Chị gái tốt ơi, có thể tặng mỹ nhân cho tôi nửa ngày không? Tôi chỉ muốn

cùng mỹ nhân tỷ tỷ chơi một ván bài, nên mới mạo hiểm bị cha đánh gãy

chân mà đến Thiên Cơ Các hôm nay."

Thư Ngọc rũ mắt nhìn cô gái bên cạnh, tiểu thư nhà phó thị trưởng tính tình thật thẳng thắng.

"Cô muốn đánh một ván bài với mỹ nhân?" Thư Ngọc lộ ra vẻ kinh ngạc.

Khưu Bình Bình nói tiếp: "Đúng vậy, mỹ nhân tỷ tỷ là đổ thủ giỏi nhất trong Thiên Cơ Các." Lòng cô ta ngứa ngáy lắm rồi.

Đổ thủ giỏi? Trong lòng Thư Ngọc chợt có suy nghĩ. Nếu là đổ thủ giỏi của Thiên Cơ Các, vì sao lại làm tiền cược mặc khách tùy ý lấy đi?

Mỹ nhân trên đài đột nhiên cười lên tiếng: "Khưu tiểu thư, cô nói vậy tôi thật ngượng ngùng, bản lĩnh của tôi làm sao sánh bằng Cầu Lão Thất. Nếu cô thật lòng muốn tìm người luận bàn, sao không nhân cơ hội lúc này mà mời Cầu Lão Thất?"

Khưu Bình Bình sửng sốt, tỉnh táo trong nháy mắt: "Đúng rồi, tôi muốn lấy mỹ nhân, cũng muốn mời Cầu Lão Thất!"

Sau khi nghe xong mỹ nhân cũng sửng sốt. Thư Ngọc buồn cười: "Khưu

tiểu thư thật là lòng tham không đáy, mỹ nhân và Cầu Lão Thất, không từ

bỏ ai cả."

Khưu Bình Bình nghe lời trêu chọc của Thư Ngọc, cô ta không để ý: "Dễ dàng từ bỏ mới không phải quân tử chân chính."

Quần chúng vây xem đều buồn cười. Một cô gái đoan trang lại muốn học đàn ông làm quân tử.

Bỗng nhiên, tấm rèm của vị khách thứ ba lay động. Vị khách này cả buổi chưa từng nói tiếng nào, chỉ tỏ thái độ qua một tờ giấy.

Giờ phút này, tầm mắt mọi người đều hướng về tấm rèm của vị khách kia. Ngay cả Thư Ngọc cũng hiếu kỳ nhìn qua.

Vị khách kia rốt cuộc đến đây làm gì?

Tấm rèm chuyển động, một người hầu thanh tú áo xanh đi ra. Người hầu

kia mặc áo dài Mãn Châu, chải tóc kiểu Mãn Châu, hai tay cầm khay ngọc

đựng gấm vóc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!