Chương 14: Đào hoa phiến

Hành lang lầu ba tĩnh lặng, trên vách tường dọc đường đi cứ cách hai

bước là treo một bức tranh. Tranh phương Tây và tranh Trung Quốc xen lẫn nhau, khi đến điểm cuối, Thư Ngọc thấy được vài bức tranh bằng vải gấm

Tô Châu.

Cô khẽ cười nhạo một tiếng. Chủ nhân của Nguyệt Minh Lâu quả nhiên là một nhân vật học làm sang.

Khi đang đi tới đầu cầu thang lên lầu bốn thì cô nghe được tiếng động lớn từ trong căn phòng bên trái. Sau đó cửa căn phòng kia mở ra, một

chiếc ghế trong phòng bị ném ra.

Đi theo chiếc ghế ra ngoài còn có một cô gái.

Cô gái đó vùng vẫy ngồi dậy, vừa ngước mắt lên thì trông thấy Thư Ngọc cách đó vài bước. Hai người đều sửng sốt.

Đó là một người con gái khá xinh đẹp, mặt trái xoan tiêu chuẩn, mày

liễu mắt phượng. Làn da không điểm phấn son giống như đồ gốm thượng

hạng, mái tóc dài đen nhánh uốn khúc, tuy xuất hiện với bộ dạng chán nản như thế, nhưng không có chút nhếch nhác, càng tỏ vẻ khiến người ta

thương hại.

Trong lòng Thư Ngọc thầm than, hoa sen chớm nở, chính là nói đến sắc đẹp tuyệt trần thế này.

Chỉ phút chốc, bên trong cánh cửa chạy ra một gã thanh niên đầy mùi

rượu. Gã đang muốn bắt lấy cô gái trên mặt đất, nhưng khi nhìn thấy Thư

Ngọc đứng ở một bên thì gã dừng lại.

"Cô là ai?" Gã thanh niên tò mò đi về phía Thư Ngọc, "Ồ, bộ dạng không tệ."

Thư Ngọc lạnh lùng nhìn gã, đẩy đi bàn tay của gã đang có ý đồ xấu xa.

"Còn rất đanh đá." Gã thanh niên liếm môi, "Ta thích."

Cô gái trên mặt đất khẩn trương ngồi dậy, bò qua nắm lấy ống quần của gã thanh niên. Đôi mắt rưng rưng yếu ớt của cô ta nhìn về phía Thư

Ngọc, nhẹ nhàng lắc đầu.

Gã thanh niên bị ngăn cản bước chân, gã mất kiên nhẫn duỗi chân phải muốn đá cô gái kia.

Thư Ngọc nhanh tay nhanh mắt, thuận thế cầm lấy bàn tay của gã kia còn chưa kịp rút về, cô mượn sức, nhanh nhẹn vặn vai gã kia.

Gã thanh niên không đá người được, ngược lại bản thân bị ngã xuống,

gã hùng hùng hổ hổ muốn đứng lên, nhưng bị Thư Ngọc đá một cước vào chỗ

hiểm, gã run rẩy trên mặt đất, không đứng dậy nổi.

Thư Ngọc ngồi xổm xuống kiểm tra toàn thân của cô gái: "Có bị thương không?"

Cô gái kia ngơ ngác nhìn chằm chằm Thư Ngọc, hai tay mau chóng chống thẳng, theo bản năng bảo vệ phần cổ chặt chẽ.

Thư Ngọc thầm nghĩ, đoán chừng động tác vừa rồi đối phó với gã thanh

niên kia của cô rất dã man, dọa phải cô gái trước mắt, vì thế cô cười

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!