Chương 139: Niêm phong quan tài

Sức lực phía sau đẩy lưng Thư Ngọc, đưa cô loạng choạng mấy bước về phương hướng Hạ Tử Huân.

Tơ Diêm vương mau chóng tách ra một lỗ hổng, đưa cô vào vòng bảo vệ.

Chỉ trong biến cố ngắn ngủi, Thư Ngọc đã thoát khỏi sự khống chế của Mr. X.

Hạ Tử Huân nâng cánh tay cô lên, hỏi: "Ồn chứ?"

Thư Ngọc có phần không yên lòng: "Tôi không sao." Ánh mắt vẫn không rời khỏi phía Mr. X và Cô Mang.

Cô Mang nói với Hạ Tử Huân: "Các người lùi xa một chút."

Hạ Tử Huân kéo Thư Ngọc lùi ra sau, tơ Diêm vương theo sát bước chân hai người mà thay đổi vị trí.

Bởi vì lùi xa, Thư Ngọc muốn xem rõ động tĩnh của Cô Mang và Mr. X phải tốn sức một tí.

"Cô, cậu muốn làm gì đây?" Mr. X ho khan vài tiếng, giơ hai tay lên, "Có vấn đề gì chúng ta có thể từ từ bàn."

Khóe miệng Cô Mang giương lên độ cong mỉa mai: "Lúc ông bóp cổ vợ tôi, ông nên biết chúng ta không còn gì để bàn nữa."

"À." Âm thanh Mr. X nghe ra có vẻ chán nản, "Phụ nữ, lại là phụ nữ.

Giữa chúng ta luôn bởi vì người phụ nữ kia làm rối mà không thoải mái."

Mr. X hình như có phần tiếc nuối: "Cô, cậu vốn có giá trị cao hơn nữa, nhưng lại cam chịu trở về diễn vai thằng hề."

Cô Mang thản nhiên nói: "Vậy thì, tiên sinh X vĩ đại, xin hỏi cảm

giác chết ngay lập tức dưới dao của thằng hề này sẽ thế nào đây?"

Mr. X ho khan dữ dội: "Còn nhớ những ngày tháng chúng ta cùng nghiên

cứu tại Luân Đôn không? Thời điểm ấy chúng ta rất hòa thuận."

"Thật sao?" Cô Mang thờ ơ nói, "Trong đó cũng bao gồm chuyện ông tiêm vi trùng sống vào cơ thể tôi ư?"

Mr. X nhếch môi mỉm cười: "Nhưng cậu còn sống không phải sao? Chứng

minh ánh mắt của tôi không sai, xác suất một phần vạn, cậu chính là một

phần vạn đó."

"Thế thì lần này ông trở về là vì cái gì?" Cô Mang lạnh lùng nói,

"Tôi chỉ hỏi một lần, ông tốt nhất cho tôi một đáp án hài lòng."

Mr. X chỉ thanh trường đao trên mặt đất: "Vì nó." Hắn dừng một chút lại nói, "Cũng vì cậu."

"Nhưng mục đích của cả hai đều giống nhau, đều là vì giết một người."

Cô Mang nhướn mày: "Là người đưa loại vi trùng kia vào cơ thể ông?"

"Tôi không oán hận hắn tiêm vi trùng sống lên người tôi, ngược lại,

tôi cảm ơn hắn khiến tôi biết được trên thế giới này còn có sự tồn tại

của một sinh vật thể kỳ diệu như vậy." Mr. X nói, "Tôi muốn giết hắn, là bởi vì hắn đã tước đoạt cuộc sống của tôi."

Cô Mang khẽ cười một tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!