Chương 13: Hương Quan Nguyệt Minh

Nam Kinh đã đến mùa hoa nở. Nửa năm qua sinh sống tại trấn Thanh Hà, giờ phút này Thư Ngọc cảm thấy xa lạ với đô thị.

Cuối cùng trở về nơi chốn cũ.

Trước mắt là một nhà hát cổ xưa. Kiến trúc mô phỏng theo thời Minh,

nhưng còn vẽ vời thêm nhiều góc cạnh lộng lẫy, mặc dù trông xa hoa,

nhưng trong mắt Thư Ngọc thì chẳng ra cái gì cả.

Đây là chỗ mua vui xa hoa nhất tại thành phố này. Có tiền chưa chắc

vào được, chỉ có người có cả tài phú và địa vị mới có thể gia nhập.

Hí khúc, vốn là nơi để nhân tài tao nhã tới thưởng thức, đương nhiên

so với hộp đêm thấp hèn thì cao cấp hơn. Nhưng chỉ thay đổi lớp vỏ bọc

cao quý bên ngoài thì có thể thay đổi bên trong được sao?

Thư Ngọc ra vẻ mỉa mai nhìn tấm bảng nạm vàng "Hương Quan Nguyệt Minh Hề", cô quay đầu hỏi Hạ Tử Trì: "Chính là nơi này?"

Hạ Tử Trì gật đầu: "Phải, bức thư cuối cùng hẳn là nằm bên trong

Nguyệt Minh Lâu này." Khi đang nói chuyện, anh ta thấy Thư Ngọc hăm hăm

đi vào trong, anh ta vội vàng tiến lên giữ chặt cánh tay cô, "Cô làm gì

đó? Không trở về tổng bộ một chuyến sao? Tất cả mọi người đều rất nhớ

cô, tổ trưởng cũng rất nhớ cô."

Thư Ngọc liếc nhìn Hạ Tử Trì: "Ồ, ý anh là bảo tôi nghỉ ngơi một ngày, sau đó kêu người trong tổ mở tiệc đón gió cho tôi hả?"

Hạ Tử Trì vừa muốn gật đầu thì nghe cô gái trước mắt nói: "Không cần

bày tiệc đón gió, tôi không có dự định trở về tổng bộ, lần này tôi đến

chỉ là vì giúp Cô Mang." Dứt lời, cô đi vào trong.

"Thế cũng không được cứ vậy mà vào." Hạ Tử Trì lau mồ hôi.

Thư Ngọc sửng sốt, lúc này mới nhớ tới hôm nay vì để tiện đi đường,

cô chỉ mặc chiếc áo gió kiểu đơn giản. Nguyệt Minh Lâu phô trương như

vậy, e rằng cô còn chưa bước qua cửa thì đã bị đuổi ra rồi.

"Là tôi sơ sót." Cô nói, "Đi đến hiệu may gần nhất đi."

Đợi Thư Ngọc từ trong hiệu may đi ra, ngay cả những người qua đường và Hạ Tử Trì cũng ngẩn ngơ một chút.

Sườn xám màu xanh nước biển buộc quanh đường cong duyên dáng của

người con gái, cổ áo thiết kế rất bảo thủ, nhưng vừa lúc lộ ra cái cổ

trắng nõn và xương quai xanh tinh tế. Áo khoác lông cáo trắng như tuyết

khoát lên hai cánh tay của cô, càng tôn lên làn da nõn nà trên cánh tay. Do thời gian ngắn ngủi, cô chỉ búi tóc đơn giản, tuy là thế cũng không

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!