Lúc Lê Giang Dã đến thả Tạ Dao ra, bà ấy mang một vẻ mặt ngơ ngác, đôi mắt đỏ hoe dường như chẳng biết đã rơi nước mắt từ lúc nào, chỉ là ngẩng đầu lên ngẩn ngơ nhìn cậu một hồi, sau đó lại nhìn Tạ Lãng đang ngồi trên sàn rồi im lặng không nói lời nào.
Cuối cùng bà ấy nhấc chiếc điện thoại đang đặt trên bàn nước lên, rồi nhanh chóng lao ra khỏi căn phòng nồng nặc mùi xăng.
Lê Giang Dã không biết được trong thời khắc cuối cùng đó bà ấy đã nghĩ gì, nhưng cậu cũng không tò mò nữa.
Chân của cậu lại bắt đầu nhói đau, vì vậy Tạ Lãng đã đẩy xe lăn của Lê Giang Dã đi qua dãy hành lang tối tăm, chiếc đồng hồ quả lắc cổ kính phát ra tiếng tích tắc sau lưng anh, khoảnh khắc khi mở cửa, ánh trăng chiếu vào khuôn mặt của họ, dịu dàng như một sự v**t v* khe khẽ.
"Đẹp quá..." Lê Giang Dã ngồi trên xe lăn, cậu ngẩng đầu lên, mơ màng nói.
"Đúng vậy!" Tạ Lãng cúi đầu xuống nhìn cậu rồi nhỏ giọng nói: "Tiểu Dã, chúng ta đi thôi, không bao giờ quay lại đây nữa!"
Khi nói lời này, cả anh và Lê Giang Dã cùng nhìn lại căn biệt thự cũ u ám và cổ kính này——
Không bao giờ quay lại nữa.
Lúc nghĩ như thế, anh đột nhiên cảm thấy thoải mái hơn bao giờ hết, nhưng giây tiếp theo, cơ thể anh lại đột nhiên lảo đảo dữ dội và ngã rầm xuống đất.
"Anh Lãng!"
Lê Giang Dã sợ đến mức ngã nhào xuống từ xe lăn, cậu sờ thử xem nhịp tim của Tạ Lãng thế nào mới phát hiện ra khuôn mặt anh đã đỏ bừng vì phải chịu đựng hồi lâu, tiếng anh thở hồng hộc khiến cậu loáng thoáng cảm thấy có gì đó không ổn, rồi lại phát hiện ra Tạ Lãng đang ôm lấy cẳng tay đau đớn của mình, vết máu trên áo ở nơi đó càng lúc càng đậm.
Cậu kéo mạnh tay áo của Tạ Lãng lên, chỉ nhìn thấy những vết phát ban dày đặc đến đáng sợ, thậm chí còn lan đến mu bàn tay của Tạ Lãng, rõ ràng là đã trì hoãn chuyện phát bệnh không biết bao nhiêu lâu.
"Thư ký Trương!" Lê Giang Dã nằm trên mặt đất, cậu chẳng biết làm thế nào mà chỉ chạm vào đầu Tạ Lãng, đồng thời điên cuồng gọi điện thoại cho thư ký Trương, đau lòng hét lên: "Anh mau đến đây đi, Tạ Lãng cần phải đến bệnh viện, mau lên!!!"
...
"Đây là kênh FM98.3, kênh phát thanh sưởi ấm trái tim bạn vào màn đêm, có một thính giả với tên gọi Bệnh nhân cô đơn đã gọi điện cho chúng tôi và muốn tự tặng cho mình một bài hát với cái tên《Nhà ga Kisaragi 》 ."
"Có thể tắt cái kênh phiền phức này đi được không?"
Trong chiếc Audi, Tạ Giác cáu kỉnh nói với thư ký của mình.
"Vâng, vâng, vốn em định nghe tình hình giao thông nhưng không ngờ lại vô tình chuyển đến kênh này." Thư ký vội vàng gật đầu rồi cúi xuống điều chỉnh sang kênh khác, nhưng không khỏi lẩm bẩm trong lòng—— Bài hát này hay vậy cơ mà, chẳng lẽ đang kẹt xe thế này không thể nghe tý âm nhạc để hạ hỏa được hay sao?
Nhưng Tạ Giác lại không có hứng thú như vậy, ông ấy không nói rõ là có chuyện gì, chỉ liên tục giục thư ký, lúc này ngồi trên xe đã được một lúc lại không nhịn được hỏi: "Con đường này còn bị tắc bao lâu nữa?"
Tạ Giác vừa liên tục gọi vào số điện thoại của Tạ Dao, vừa lo lắng thúc giục: "Chết tiệt, người của chúng ta còn chưa qua đó à? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Đều là một lũ ăn hại hay sao?"
Trước nay ông ta vẫn luôn nhẹ nhàng nho nhã, hiếm có lúc nào cư xử thô lỗ như vậy, hiển nhiên là đang cực kỳ khó chịu, liên tục gãi gãi cẳng tay một cách vô thức, thậm chí còn không thèm để ý đến chú vẹt của mình.
"Đang nhích dần, đang nhích dần rồi ạ, để xem mấy phút nữa thì thế nào." Thư ký vừa nghe điện thoại vừa nói: "Ôi, không phải đã di chuyển được rồi sao, được rồi, chúng ta sắp có thể tiến vào đường núi được rồi!"
Tạ Giác thở phào nhẹ nhõm, chiếc Audi chạy vài vòng trên con đường núi quanh co, nhưng điều ông ấy không biết là lúc này chiếc xe của Lê Giang Dã cũng mới đỗ ở đó không lâu, mười lăm phút sau, xe của Tạ Giác cũng đã đến đoạn ngã tư công viên bỏ hoang và cũng bị chiếc xe tải lớn chặn giữa đường.
"Bảo bọn họ mau tránh ra!" Tạ Giác tức giận nói, lúc này hẳn đã hoàn toàn mất trí, thậm chí còn không nhận ra chiếc xe tải lớn kia có gì khác thường.
"Cái này, cái này..." Thư ký bỗng nhiên đổ vài giọt mồ hôi lạnh: "Xe của bọn họ đang bị hỏng."
"Mẹ kiếp, chúng ta lái xe thẳng từ trong rừng lên đi!" Tạ Giác tức giận, dùng sức nắm lấy vai anh ta.
Lần này thư ký không dám ngăn cản nữa mà chỉ có thể dùng ánh mắt ra hiệu cho tài xế. Nhưng điều họ không ngờ là ngay khi chiếc Audi bắt đầu hướng về phía rừng cây, chiếc xe tải lớn phía sau lại đột nhiên di chuyển.
"Này??" Thư ký quay đầu lại, kinh hãi nói: "Đang làm cái quái gì vậy?"
Một tiếng "ầm" vang lên, chiếc xe tải lớn đã đẩy chiếc Audi vào gốc cây. Túi khí trong xe bung ra nhưng mọi người đều không sao cả. Thư ký bò ra ngoài trước, sau đó nhanh chóng đỡ Tạ Giác ra.
"Ồ xin lỗi nhé, chiếc xe này... thật sự là hơi có vấn đề, ơ kìa, vị này làm sao thế..." Người tài xế xe tải lớn tiếng xin lỗi và chỉ vào người thư ký đỡ lấy Tạ Giác đang đứng không vững kia: "Sao lại có vết mẩn đỏ lan đến tận cổ áo thế này? Có phải là bị dị ứng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!