Chương 94: Em đã bao giờ nhìn thấy ráng đỏ trong giấc mơ của anh chưa?

Khi Tạ Lãng chậm rãi bước vào đại sảnh, Tạ Dao đang đứng trên cầu thang và quay lưng lại với phía lối vào hệt như trong camera giám sát: "Chú Lưu, vừa rồi tôi quên nói với chú, múc ít cháo tổ yến thôi, lát nữa là đi ngủ rồi, tôi không ăn nhiều được."

Bà ấy không quay đầu lại mà vẫn nhìn lên bức chân dung kia, chỉ là tiện dặn dò một câu.

Tạ Lãng yên lặng nhìn vào bóng lưng cao gầy của bà ấy, im lặng một lát mới khẽ nói: "Quản gia Lưu ra ngoài rồi mẹ!"

"Hửm?"

Lúc này Tạ Dao mới nghi hoặc xoay người lại: "Con đến rồi à!"

Bà ấy vẫn đứng ở trên cao, nhưng trong lúc nhất thời vẫn chưa điều chỉnh lại được trạng thái của mình, hình như là hơi giật mình.

Có lẽ là vì cách xuất hiện của Tạ Lãng khá kỳ lạ, hoặc cũng có thể là vì trên khuôn mặt của Tạ Lãng lúc này lộ ra vẻ khác thường, cho nên bà ấy trong thoáng chốc cũng không nghĩ ra quản gia Lưu rốt cuộc đã đi đâu.

"Ngồi đi, trà vừa mới pha đó!" Tạ Dao lúc này mới nhàn nhạt nói, bà ấy vẫn có thói quen giữ vẻ bình tĩnh trước mặt con trai mình như cũ, sau khi chậm rãi đi xuống tầng thì ngồi xuống chiếc ghế sô pha màu gụ mà mình thường dùng, chỉ vào một bên ghế và nói: "Vốn là muốn ăn cơm cùng nhau, nhưng con lại về muộn quá! Sao thế công ty có việc gì à, khó xử lý lắm sao?"

"..."

Tạ Lãng im lặng một lúc, cuối cùng mới trả lời rằng: "Thật ra công ty không có việc gì, chỉ là con đi sắp xếp người đưa Tiểu Dã rời khỏi đây thôi."

"Cái gì?" Tạ Dao có chút kinh ngạc, câu này của Tạ Lãng hoàn toàn mang ý nghĩa là trước đó anh đã lừa bà ấy.

Nhưng có lẽ là bởi sắc mặt của Tạ Lãng quá mức bình tĩnh, bình tĩnh đến mức bà ấy thậm chí còn nảy sinh chút ảo giác, cho rằng Tạ Lãng chỉ là đang làm theo ý mình bằng cách của anh, bèn vô thức nói: "Con đưa nó đi rồi? Thế là sau này thực sự sẽ không gặp lại nhau nữa, đúng không?"

Tạ Dao nhìn Tạ Lãng vẫn đứng yên tại chỗ, đó là đứa trẻ có ngoại hình thật giống với chính mình.

Bà ấy lại nhớ đến lần trước ở Hoài Đình, lúc Tạ Lãng ở lại một mình đã nói với bà ấy rằng—— từ hồi cấp ba anh đã xem đĩa phim khiêu dâm về vũ công ba lê mà Thượng Quan giấu giếm, sau đó mới bắt đầu sinh ra những suy nghĩ liên quan đến d*c v*ng, kể từ đó, anh bị ám ảnh bởi cảm giác tội lỗi nhưng lại càng trở nên trầm luân vì vậy mới luôn đau đáu một nỗi thống khổ trong lòng, để rồi sau khi bị phát hiện mới cảm thấy được giải thoát phần nào.

Không một người mẹ nào lại không xúc động trước những lời tâm sự như vậy.

Có lẽ từ lâu nay, bà ấy đều cho rằng Thượng Quan có ảnh hưởng xấu đến Tạ Lãng, mà những gì anh nói vừa hay đã chứng minh cho điều này.

Đây chỉ là một đứa trẻ bất hạnh bị dẫn đi lạc đường và cần bà ấy giải cứu.

Đối với Tạ Dao mà nói, đó thậm chí còn giống như một khoảnh khắc ấm áp hiếm hoi giữa hai mẹ con họ.

"Con có biết đây là khúc gì không?"

Tạ Dao hít một hơi thật sâu, từ từ nói: "Đó là khúc 《Tư Phàm》nổi tiếng nhất trong Nghiệt Hải Ký, nói về một ni cô phạm vào sắc giới, bởi vì tuổi nhỏ hay bệnh nên đã được cha mẹ gửi lên am Tiên Đào sinh sống. Sau đó cô ấy không chịu nổi cuộc sống lễ Phật tụng kinh cô đơn, hơn nữa còn đang vào cái tuổi tò mò chuyện tình cảm nên đã lén trốn ra khỏi am ni cô, muốn đi tìm lang quân như ý.

Cậu của con rất thích vở kịch này, nhất là mấy câu hát cuối: "Xuống núi đi tìm một tiểu ca ca, một lòng không hướng Phật, càng không niệm A Di Đà Bát Nhã Ba La Mật Đa! Được rồi, ta trốn khỏi núi thôi! Thà sinh ra một đứa trẻ, mà không biết nỗi sung sướng đó đang g**t ch*t mình."

Có lẽ vì đã quá quen với khúc hát này, nên đến mấy câu cuối bà ấy còn ngâm nga bằng giọng hí một cách rất tự nhiên, sau đó phải ngừng một lúc mới trở lại vẻ mặt nghiêm túc để nói tiếp: "Cậu con nói, ông ấy thích nhất là sự theo đuổi và giải phóng hạnh phúc cá nhân trong vở kịch này. Tiểu Lãng, hôm đó con đã nói với mẹ rằng, mình dường như bị mắc kẹt trong một vòng xoáy và không thể tự giải thoát thế nên mới cảm thấy vô cùng đau khổ.

Mẹ thì nghĩ như thế này, ngay cả người trong Phật môn đều nhung nhớ nỗi niềm trần tục thì một người trẻ tuổi như con lại càng không cần phải quá trách cứ bản thân, mấu chốt là nhận ra lỗi lầm của mình."

"Làm người ấy mà, không thể chỉ theo đuổi tự do cá nhân được, bất kể d*c v*ng có dị dạng, b**n th** và quá mức đến đâu, giống như việc có quan hệ với một chàng trai vậy, đó chính là dị dạng, mẹ muốn con phải hiểu rõ làm sao để kiềm chế bản thân, bởi vì mẹ biết con người rất dễ dàng rơi xuống vực thẳm này và không bao giờ có thể đứng dậy nổi, nhưng thật tốt là con đã ý thức được sự trầm luân này là không tốt đến thế nào, nhưng mà——"

"Còn mẹ thì sao?"

Tạ Lãng đột nhiên ngắt lời Tạ Dao, hỏi: "Mẹ đã từng rơi vào kiểu vực thẳm như thế này chưa?"

Đôi mắt đen láy của anh lúc ấy lại mang một vẻ đẹp tĩnh lặng.

Tạ Dao sửng sốt, đây là lần đầu tiên Tạ Lãng cắt ngang những lời giảng giải của mình, bà ấy trở nên có chút mất tự nhiên, xem ra rất khó có thể nghiêm túc trở lại.

Giờ khắc này khúc 《Tư Phàm》cũng vừa mới phát đến đoạn kết, đại sảnh lặng yên không một tiếng động, lần đầu tiên Tạ Dao lờ mờ cảm nhận được bầu không khí kỳ lạ bây giờ.

"Renggg..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!