Chương 49: Én bay thành đôi

Miệng Tạ Lãng đột nhiên mím lại.

Thực ra, Lê Giang Dã đã rất quen thuộc với dáng vẻ thất thần của Tạ Lãng vào những lúc như thế này, không chỉ có đôi môi là ngậm chặt như vỏ hến, mà còn có cả công tắc của toàn bộ hệ thống ngôn ngữ.

Chỉ có một điều đặc biệt là ngay cả khi tiến vào trạng thái phòng thủ một cách bị động như thế này, anh cũng không nhìn đi chỗ khác, sống lưng vẫn thẳng tắp tựa như đang bị phạt đứng vậy.

Đôi mắt đen như mực kia vẫn đang nhìn Lê Giang Dã, ánh mắt ấy vô cùng chuyên chú và thuần khiết như màn đêm, ánh mắt nhìn thẳng vào cậu không chút tránh né, mà càng giống như là đang kêu cứu.

Thậm chí Lê Giang Dã còn cảm thấy rằng hình như anh đang hỏi mình: Tiểu Dã, anh phải làm gì đây?

Tạ Lãng, anh ôm em đi.

Khuôn mặt Lê Giang Dã rất nóng, vậy mà cậu lại là người quay đầu đi không nhìn Tạ Lãng nữa.

Thật ra cậu không nghĩ tới sẽ nhanh như vậy, nhưng bởi vì đang nhắc đến Lê Diễn Thành nên mới đột nhiên nói tới đây mà không kịp ngừng lại.

Sự yên lặng giữa hai người giờ phút này có một loại mập mờ kỳ lạ, ánh mắt Tạ Lãng vô cùng chân thật, không ngừng dán lên gáy cậu.

Cuối cùng vẫn là Lê Giang Dã không chịu nổi.

Cậu không hề quay lại, nhưng trong đầu lại chỉ nghĩ đến ánh mắt cầu cứu chân thật mà Tạ Lãng nhìn mình vừa rồi, nhất thời lại không kìm được.

Rõ ràng Lê Giang Dã là người tấn công trước, nhưng cũng chính cậu lại là người mềm lòng trước.

"Anh Lãng," Cậu khẽ nói: "Đây là câu hỏi anh không muốn trả lời, phải không?"

Cậu đang nhắc nhở Tạ Lãng: Anh có thể không trả lời.

Giữa hai người họ có một thỏa thuận của những người chính trực, bất cứ lúc nào không muốn trả lời thì đều có thể giữ im lặng và cậu đang chỉ ra lối thoát cho anh.

"Tiểu Dã!"

Nhưng Tạ Lãng lại hiểu lầm, bởi chàng trai cứ quay đi chỗ khác khiến anh hơi sốt ruột, anh bất ngờ nắm lấy tay Lê Giang Dã, nói: "Không phải là không muốn trả lời."

"Chẳng qua là anh..."

Tạ Lãng khựng lại, trong đầu cũng rối vô cùng.

Anh đã hứa sẽ đáp ứng với mọi nhu cầu của Tiểu Dã, nhưng theo bản năng cũng cảm thấy tất cả những điều này đều quá nhanh và không ổn.

Sau khi Tiểu Dã trở lại, mọi thứ anh vẫn luôn cố gắng duy trì đều nhanh chóng bị phá hủy, rõ ràng là Lê Giang Dã chấp nhận lý luận của anh, nhưng tất cả những diễn biến này đều quá khác so với lời hứa của Tạ Lãng.

Anh muốn đặt Tiểu Dã vào vị trí của một vị thần, loại bỏ những h*m m**n ích kỷ và dâng hiến tất cả.

Nhưng nếu như vị thần muốn lên giường với anh thì có nên làm điều đó không và nếu như làm điều đó, liệu đấy có phải là vì h*m m**n ích kỷ hay còn vì điều gì khác?

Điều này đã hình thành một nghịch lý hỗn loạn trong tâm trí Tạ Lãng.

Trong lúc Lê Giang Dã đang chờ đợi, cậu vẫn luôn cúi đầu nhìn Tạ Lãng đang nắm lấy tay mình.

Rõ ràng sáng nay nắm tay còn phải lấy lý do là vì "tay lạnh" để cưỡng ép Tạ Lãng, nhưng đến tối, chính anh cũng không ý thức được là bản thân đã có thể nắm chặt tay cậu như vậy——

d*c v*ng như dòng sông chảy trôi róc rách.

Ngay cả khi đầu bên kia là một viên đá im lặng và ngu ngốc, thì viên đá này có lẽ sẽ được dòng nước của d*c v*ng rửa sạch và bộc lộ bản chất bên trong của nó, phải không?

Lê Giang Dã bất đắc dĩ thở dài trong lòng.

"Anh Lãng," Cuối cùng cậu cũng quay đầu lại, nhìn vào mắt Tạ Lãng: "Thật ra anh không cần phải trả lời ngay bây giờ đâu, dù sao, dù sao cũng chỉ là em muốn nói với anh rằng mình có nhu cầu đối với... chuyện đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!