Đây dường như là lần đầu tiên Tạ Lãng nâng niu nơi này đến như vậy, thật ra anh đối với cơ thể của Lê Giang Dã vẫn luôn tràn đầy sự tò mò nào đó, thậm chí còn rất muốn dùng ngón tay hoặc môi mình để khám phá từng tấc từng tấc cơ thể cậu.
Nhưng trước hôm nay, hình như luôn có thứ gì đó vô hình giam cầm Tạ Lãng, mỗi lần gần gũi nhau, bởi vì trong lòng anh luôn cảm thấy mình đã làm chuyện không nên làm, vì vậy không thể làm ra hành động thân mật đến thế này.
Tạ Lãng đặc biệt yêu thích xương mu của Tiểu Dã, nơi đó bằng phẳng, cứng rắn mà nhỏ nhắn, nếu lại đi xuống nữa—— thực ra anh biết là Tiểu Dã cũng rất chăm chỉ cắt tỉa nơi đó.
Chỉ là anh chưa bao giờ nhắc tới, bởi vì mỗi lần tưởng tượng đến hình ảnh kia, anh đều có cảm giác như nhìn thấy một chú chim nhỏ xinh đẹp, đang tỉ mẩn chải chuốt bộ lông mềm mại trước mặt mình và điều này khiến anh cảm thấy rất khó chịu.
Cùng bộ lông được chải chuốt xinh đẹp ấy, mỗi khi Lê Giang Dã được anh chạm vào đều sẽ cảm thấy vô cùng ngại ngùng, mà rõ ràng hay ngượng là thế nhưng lại xăm hình anh ở nơi đó.
Đối với nhiều việc Lê Giang Dã đã làm, Tạ Lãng thực sự không hiểu lắm, anh chỉ vô thức cảm thấy những điều này thật đáng yêu.
Ban đầu Tạ Lãng không quá hài lòng với nụ hôn dịu dàng kia, anh lại dùng răng mình cà vào hình xăm, nhưng cũng không thể nói hành động này là gặm hay cắn mạnh, mà càng giống như muốn dùng một cách thức không khiến Lê Giang Dã đau đớn để lưu lại dấu răng của mình thì đúng hơn.
"Tạ Lãng..."
Cuối cùng khi nhận ra Tạ Lãng đang làm gì, tâm trạng của Lê Giang Dã nhất thời chuyển từ hoảng sợ cực độ sang hoang mang, cảm xúc lên xuống phập phù quá mức, khiến cậu quên hẳn mất việc phải tiếp tục đấu tranh trong giây lát.
Làn da đã được xăm hình trở nên vô cùng nhạy cảm, huống chi... cậu chưa từng được hôn như thế này bao giờ.
Làm sao cậu có thể chịu được, chuyện Tạ Lãng hôn mình dịu dàng đến vậy.
"Ưm..."
Vào giây phút nổi lên phản ứng, Lê Giang Dã không thể kiểm soát được cơ thể đang run lên của bản thân, cậu đột nhiên nâng chiếc eo thon của mình lên chơi vơi trong không trung.
Lê Giang Dã có thân hình cực kỳ đẹp, cơ bụng dưới mỗi khi nâng eo lên đều căng lên một cách tự nhiên, dưới làn da mỏng manh của eo và bụng có thể thấy rõ những đường nét lồi lõm của hai bên xương sườn.
Cậu ngẩng đầu, đôi mắt mở to nhìn lên ngọn đèn vàng ấm áp trên đỉnh đầu, bị chiếu rọi vào người như thế này, khiến cậu thoáng chốc cảm thấy xấu hổ cùng giận dữ chưa từng có——
Thế mà cậu lại nổi lên phản ứng.
Tại sao?
Tại sao lại làm như thế với cậu nữa?
Chẳng phải Tạ Lãng không muốn có một mối quan hệ tội lỗi, yếu đuối và dơ bẩn như vậy sao?
Khi nghĩ đến những lời nói của Tạ Lãng, mọi dấu vét của kh*** c*m, trong nháy mắt biến thành ngọn roi mang đầy cảm giác xấu hổ quất mạnh vào cơ thể cậu.
"Tạ Lãng, em không muốn!"
Lê Giang Dã giọng đã khàn cả đi nói, bởi vì cậu giãy giụa quá mức, thế nên chiếc cà vạt lụa lại càng siết chặt vào da thịt nơi cổ tay của cậu.
Tạ Lãng đành phải dừng lại nụ hôn thân mật kia, sau đó ngồi thẳng người nhìn Lê Giang Dã——
Khi anh ngồi dậy, Lê Giang Dã ngay lập tức đã vùi mình vào trong chăn như thể muốn giấu cơ thể mình đi.
Cậu nói không muốn...
Tiểu Dã không muốn anh hôn...
Trong lòng Tạ Lãng đột nhiên trống rỗng, anh nhìn vào khuôn mặt của Lê Giang Dã, thoáng chốc nhìn đến ngây người.
Thì ra Lê Giang Dã có tàn nhang.
Trên đôi gò má trắng gầy được tô điểm thêm bởi những chấm nhỏ lấm tấm, một khuyết điểm nhỏ như thế, vậy mà lại đẹp đến nao lòng.
Lê Giang Dã đương nhiên cũng cảm nhận được ánh mắt của Tạ Lãng đang dừng lại trên những đốm tàn nhang của mình, một giây đó, cậu quay đầu đi tránh khỏi ánh mắt của anh theo bản năng, nhưng tiếp theo lại cảm thấy vừa khổ sở lại đắng cay, tại sao cậu còn có thể quan tâm tới từng ánh mắt của Tạ Lãng đến vậy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!