Chương 3: Dưới ánh trăng

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Dưới ánh trăng, Lê Giang Dã cởi bỏ quần áo của mình.

Cậu chậm rãi cởi từng cúc áo trên chiếc sơ mi hoa, sau đó chợt ngẩng đầu lên, khẽ cười ngượng ngùng với Tạ Lãng.

Thực ra cậu là một trong số những người hiếm hoi khi c** q**n áo mới có thêm nhiều sự tự tin, hoặc có lẽ là vì lúc cậu khỏa thân rất đẹp, thế nên trong khoảnh khắc ấy, Lê Giang Dã thậm chí còn tạm thời có niềm tin có thể cạnh tranh được với Lê Diễn Thành.

Tạ Lãng không nói lời nào, anh kéo cậu qua, dùng ngón tay của mình thô bạo n*n b*p n*m v* của Lê Giang Dã.

n*m v* của Lê Giang Dã rất tròn, trời sinh lớn hơn và cũng bắt mắt hơn những chàng trai bình thường khác, vì vậy mảng thịt hồng hào ở nơi đó trông càng d*m đãng hơn.

Tạ Lãng vừa dùng sức, Lê Giang Dã không khỏi run lên "ưm" một tiếng, đầu vú nhỏ nhắn dựng đứng, bởi vì phản ứng quá nhanh mà cảm thấy có chút xấu hổ.

Cậu ngồi xổm xuống, cởi khóa quần của Tạ Lãng ra rồi đến q**n l*t, tiếp theo là đến bộ phận khổng lồ không kiên nhẫn kia bật ra, Lê Giang Dã nhẹ nhàng chạm mặt mình vào nơi ấy, tựa hồ đang cảm nhận sức nóng như thiêu như đốt, cùng mùi hương... và cả d*c v*ng Tạ Lãng dành cho mình.

Lê Giang Dã dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng l**m từ trên xuống cả hai túi tinh nặng trĩu, sau đó dùng hai tay giữ chặt cả cây rồi há ra nuốt lấy d**ng v*t của Tạ Lãng vào miệng. Bởi vì đẩy quá sâu vào trong cổ họng, thế nên cả yết hầu cũng khẽ run lên mỗi lần nuốt nước bọt.

Có một cảm giác rất s*c t*nh.

Trên thực tế, mỗi lần bj cho Tạ Lãng, cậu sẽ quên đi rất nhiều kỹ năng đã lén học trước đó, những gì còn lại là rất nhiều rất nhiều cảm xúc thực của khoảnh khắc ấy.

Thời điểm Lê Giang Dã cũng nghĩ như vậy, cậu không khỏi giễu cợt bản thân: Cậu là thiên thần bj nhỉ, bởi vì sẽ dành cho người kia những cú bj đầy ắp tình yêu.

Tạ Lãng khẽ hừ một tiếng, anh đương nhiên cảm thấy vui vẻ, nhưng trong kh*** c*m này cũng bao gồm cả vòng xoáy nguy hiểm cùng kháng cự.

Anh hơi lo lắng rút cậu em của mình ra, rồi dùng tay đỡ lấy khuôn mặt đang lên xuống dưới đ*ng q**n mình của Lê Giang Dã.

Khuôn mặt của cậu chàng sau khi tháo hết đồ trang sức ra sạch sẽ như được gột rửa bằng nước suối, chỉ có đôi môi vừa m*t lấy chỗ đó là lộ ra vẻ ướt át thèm khát.

Lê Giang Dã cũng ngẩng đầu nhìn lên một hồi, thấy Tạ Lãng không nói chuyện lại cúi xuống muốn tiếp tục, nhưng đột nhiên lại bị anh dùng sức kéo lên.

Dường như anh rất quyết tâm không cho cậu có bất kỳ thời gian chậm trễ nào nữa, Tạ Lãng tóm lấy eo của Lê Giang Dã đẩy mạnh một cái để cậu ngã xuống giường, sau đó là trực tiếp nằm đè lên.

Trong phòng ngủ hơi thở gấp gáp nặng nề của hai người quyện vào nhau, Tạ Lãng cởi thẳng quần dài và cả q**n l*t của Lê Giang Dã ra, ném xuống gầm giường cùng với chăn bông.

Thời điểm l*t s*ch quần áo, Lê Giang Dã không khỏi nhắm mắt lại một chút, có lẽ vì cậu biết Tạ Lãng sẽ quan sát kỹ thân thể của mình——

Cơ thể tr*n tr** trắng nõn của chàng trai nằm ngang trên tấm ga trải giường màu đen, ánh trăng rải trên người cậu không quá tỏ, nhưng đủ để Tạ Lãng nhìn thấy rất rõ.

Lê Giang Dã sinh ra là để khiêu vũ, đầu và mặt cực kỳ nhỏ tay chân lại dài và gầy, nhưng cậu lại chẳng hề yếu ớt, khi cơ thể căng lên có thể thấy rõ những đường cơ uyển chuyển mạnh mẽ chạy dọc trên cơ thể xinh đẹp.

Tạ Lãng cúi người xuống, nắm lấy mắt cá chân nhỏ nhắn bên phải, nhìn một hồi lâu——

Có một miếng băng dán trên ngón chân cái.

"Sao lại bị thế này?" Giọng nói của anh có cảm giác rất lạnh lùng.

"Em không cẩn thận làm mình bị gập móng lúc múa..." Lê Giang Dã lí nhí đáp.

Cậu thoáng nhìn thấy Tạ Lãng cau mày, có vẻ không vui, vì vậy bèn nhấc chân lên muốn lui về phía sau nhưng lại bị Tạ Lãng gắt gao tóm lại.

Ngón tay của anh không đụng tới vết thương, nhưng sức lực đó cũng không thể để yên như vậy, bèn dùng sức nắm lấy mấy ngón chân gầy guộc còn lại.

Lê Giang Dã cũng biết mỗi ngón chân của mình đều có vết chai, rất thô ráp, nhưng cậu không thể chịu được như thế, vì vậy liền thì thầm có phần khẩn khoản: "Anh Lãng, anh nắm chân em đau quá!"

Câu nói này của cậu rất có ích, Tạ Lãng quả nhiên đã buông cậu ra.

Lê Giang Dã ngay lập tức cong ngón chân lên một chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!