Chương 28: Ngôi nhà nơi tôi đã chết từ lâu (Thượng)

"Đón cậu ấy về đi!"

Nếu như phải tuyệt đối thành thật với mình, thì Tạ Lãng phải thừa nhận là lời đề nghị của thư ký Trương rất hấp dẫn với anh.

Ngay cả khi toàn bộ lý trí đều nói với anh rằng—— điều này là ép buộc, điều này là sai trái, anh không có tư cách chứ đừng nói đến lý lẽ để làm như vậy.

Nhưng ít nhất vào giây phút ấy, anh thực sự do dự.

Tạ Lãng cúi xuống, lại liếc nhìn những tài liệu liên quan đến Vương Tư Ngôn, sau một hồi im lặng, cuối cùng vẫn là lắc đầu với thư ký Trương, trầm giọng nói: "Cậu đọc mấy cái này nhiều vào thì hơn."

Anh buộc phải kìm nén sự thôi thúc kia, nhưng điều đó lại khiến bản thân càng thêm cáu kỉnh.

Không biết vì sao, trong khoảng thời gian sau khi Lê Giang Dã rời đi, Tạ Lãng cảm thấy trong lòng mình có chỗ nào đó đen kịt, cực kỳ khó chịu và đang bành trướng với tốc độ khủng khiếp, kiểu cảm giác này khiến anh càng ngày càng bất an.

Cho đến khi lại qua thêm một tuần, Tạ Lãng mới biết được từ thư ký Trương, rằng Lê Giang Dã sẽ đón Giáng sinh trên du thuyền với anh em nhà họ Vương trong hai ngày, nhưng lúc này đây, anh lại đang trên đường đến gặp Lê Diễn Thành.....

Lê Diễn Thành hiện tại đang nhìn vào gương mặt của mình trong gương trang điểm.

Phòng thử đồ ở Hoài Đình được thiết kế rất tinh tế, trong gương trang điểm còn phản chiếu một vài tấm gương toàn thân phía sau lưng Lê Diễn Thành, tất cả chúng dường như tạo thành một thế giới phản chiếu đan xen tuyệt đẹp—— hai hàng tủ quần áo không cửa ngăn, gương trang điểm, rồi đến ghế da, do đó, bóng lưng của anh ta trong tấm gương toàn thân liên tục xuất hiện và chồng lên nhau.

Sau khi hầu hết những người bình thường bước vào giới giải trí, đều sẽ có một giai đoạn cải thiện ngoại hình đáng kinh ngạc, không có lý do nào khác, chỉ đơn giản là được tạo hình chuyên nghiệp và có môi trường để phát triển. Mà Lê Diễn Thành trời sinh đã đẹp, vẻ ngoài sau khi được thêm thắt bởi những trang sức phụ kiện, dưới ánh đèn chiếu rọi, đêm nay anh ta đẹp đến mức có chút không nói nên lời.

Chiếc áo sơ mi lụa màu rượu sâm panh tôn lên làn da trắng ngần như thể tỏa sáng rực rỡ, anh ta dùng cách của chuyên gia trang điểm, kẻ viền mắt trong bằng bút kẻ mắt màu nâu, sau đó kẻ một đường nhẹ theo đường mí mắt vẽ ra ngoài một cách tự nhiên, thế nên đôi mắt hạnh nhân hoàn hảo càng trở nên lấp lánh.

Dù đã hoàn hảo như vậy, nhưng vẻ mặt của Lê Diễn Thành trong gương thoạt nhìn lại buồn bã không sao tả xiết.

Những ngày này—— sau khi Lê Giang Dã rời đi, những ngày mà anh ta tưởng mình đã hoàn toàn giành được chiến thắng, nhưng lại luôn âm thầm cảm nhận thấy có một nỗi muộn phiền.

Theo lý mà nói, anh ta đã có được tất cả, ngoại trừ... ngoại trừ Tạ Lãng.

Nghĩ đến đây, khóe miệng Lê Diễn Thành khẽ cong lên, tựa như đang cười nhạo chính mình trong gương.

Đúng vậy, ai có thể ngờ rằng sau ngần ấy năm, cảm giác khủng hoảng mà anh ta chưa từng cảm nhận được khi còn ở Mỹ, lại trào dâng sau khi trở về Trung Quốc hơn nữa còn dễ dàng đuổi được Lê Giang Dã đi.

Lê Diễn Thành thế mà lại có cảm giác này: Thì ra anh ta không có được Tạ Lãng.

Mối quan hệ giữa bọn họ hiện nay đã thay đổi, mặc dù không có ai trong số hai người nhắc đến điều đó, cho dù Tạ Lãng vẫn sẵn lòng giúp đỡ anh ta mà không đòi hỏi phải đáp lại bất cứ điều gì, nhưng Tạ Lãng đã không còn chủ động trả lời tin nhắn của Lê Diễn Thành nữa, không muốn ra ngoài đi ăn riêng với anh ta nữa, rồi đến cả chuyện hát hò, Tạ Lãng cũng không còn ngưỡng mộ giọng hát của anh ta như trước nữa.

Tạ Lãng đang rời xa anh ta.

Mà điều kinh khủng hơn là Lê Diễn Thành cảm thấy sợ hãi với điều đó.

Khi bê bối video nổ ra, lần đầu tiên anh ta nhận ra rằng, hóa ra những lời khen ngợi và ngưỡng mộ đẩy bản thân lên đến đỉnh cao khi trở thành ngôi sao kia, thực ra cũng có thể biến thành những cơn sóng ồ ạt kéo đến, nuốt chửng lấy anh ta bất cứ lúc nào.

Anh ta chẳng hề an toàn.

Nhưng đối với Lê Diễn Thành mà nói, những cơn sóng lớn đủ để nghiền nát anh ta lại có thể lặng lẽ biến mất trước mặt Tạ Lãng.

Chính bởi điều này, cuối cùng Lê Diễn Thành cũng đã xem xét lại mối quan hệ giữa bản thân và Tạ Lãng lần đầu tiên, sự kiêu ngạo của bản thân thời niên thiếu đã trở nên thật lố bịch, anh ta cho rằng mình có tài nên phải ở địa vị cao, cũng chưa bao giờ cố gắng phá vỡ bất kỳ mối quan hệ nào với sự tự tin, chỉ muốn Tạ Lãng mãi mãi đi theo mình như vậy.

Nhưng bây giờ, anh ta cuối cùng cũng tỉnh táo nhận ra mối quan hệ quyền lực thực sự giữa mình và Tạ Lãng dưới lớp sương mù đó——

Cây đại thụ cao vút tầng mây sẽ không khô héo và chết đi vì sự rời khỏi của bất kỳ con chim nào, nhưng những con chim sẽ luôn nương tựa vào sự che chở của cây đại thụ.

Chỉ có Tạ Lãng mới có thể cho Lê Diễn Thành sự an toàn, cho nên anh ta nhất định phải có được Tạ Lãng.

Lê Diễn Thành liếc nhìn điện thoại bên cạnh, Tạ Lãng sắp đến rồi.

Anh ta cầm ly rượu bên cạnh tu một ngụm lớn, khi ngẩng đầu lên lần nữa, vẻ mệt mỏi và thất vọng vừa rồi đã hoàn toàn biến mất, anh ta lại trở thành Lê Diễn Thành với vẻ ngoài rạng rỡ đó.....

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!