*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vương Tư Ngôn đưa em gái đi học, nhưng sau khi đến nơi lại không rời đi ngay, hơn nữa còn đi theo vào phòng tập.
Mãi cho đến khi Lê Giang Dã liếc nhìn anh ta một cái, người kia mới mỉm cười một cách tự nhiên, hỏi rằng: "Thầy Tiểu Dã, tôi đi theo thế này, chắc cũng được nhỉ?"
Tất nhiên, Lê Giang Dã không có lý do gì để từ chối.
Ngược lại, Vương Tư Duyệt có chút không vui, nói: "Anh à, anh không thể tin tưởng vào mắt nhìn của em được sao? Em không cần anh cứ nhìn chằm chằm vào giáo viên em đã chọn như vậy đâu!"
"Không phải là không tin." Vương Tư Ngôn nói chuyện nhẹ nhàng với em gái mình: "Thật ra là do bản thân anh có hứng thú."
"Không sao, chỗ chúng tôi chỉ cần được khách hàng đồng ý thì đều có thể quan sát lớp học." Lê Giang Dã dứt khoát vẫy tay với nhân viên phục vụ của trung tâm, đồng thời hỏi: "Anh Vương, anh muốn dùng cà phê hay trà?"
"Cho tôi một cốc Americano đá." Vương Tư Ngôn ngừng lại một chút rồi rất tự nhiên nói: "Thầy Tiểu Dã, thực ra cậu chỉ cần gọi tên tôi thôi là được rồi!"
Lê Giang Dã chỉ lịch sự cười với anh ta chứ không trả lời câu này.
Vào ngày thường, hai tiếng học múa dường như luôn nhanh chóng trôi qua, nhưng hôm nay cậu lại cảm thấy dài vô cùng tận.
Từ lúc cùng Vương Tư Duyệt khởi động, đến khi chính thức bắt đầu múa đôi, từ đầu đến cuối cậu luôn cảm thấy có một ánh mắng dán vào lưng mình.
Mỗi khi Lê Giang Dã giãn người, bật nhảy hoặc xoay người trên đầu ngón chân, đôi mắt ấy cứ liên tục chuyển động dõi theo từng hành động trên cơ thể của cậu.
Mà lúc thỉnh thoảng cậu quay lại đối mặt với Vương Tư Ngôn, rõ ràng là ánh mắt của hai người không tránh khỏi va chạm, nhưng bên kia không hề có một chút bối rối nào, hơn nữa còn rất bình tĩnh, mỉm cười nhìn vào mắt cậu——
Thậm chí còn lười đến nỗi chẳng buồn che giấu điều đó.
Mặc dù Lê Giang Dã cảm thấy có chút bất an mơ hồ vì điều này, nhưng cũng không ảnh hưởng đến tính chuyên nghiệp trong công việc, cậu vẫn hoàn thành buổi học hôm nay một cách bình tĩnh như thường lệ.
Nhưng Vương Tư Duyệt sau khi tan học không lập tức đi ngay, mà là đi đến chỗ Lê Giang Dã, hỏi: "Chúng ta cùng nhau ăn trưa được không?"
Lê Giang Dã vô thức muốn tìm cách khéo léo từ chối, nhưng đối phương lại nói thẳng rằng: "Tôi có chuyện muốn nói với anh, hơn nữa không phải đã đến giờ nghỉ trưa rồi sao? Anh cũng đang định đi ăn mà."
"... Được rồi!" Đã nói đến thế này rồi, Lê Giang Dã cũng biết không có cách nào từ chối Vương Tư Duyệt được, vì vậy cậu chỉ đành gật đầu đồng ý.
Theo tính cách của Vương Tư Duyệt, cô ấy vốn định đặt một bữa trưa tự chọn ở khách sạn năm sao, nhưng Vương Tư Ngôn vừa lái xe lại vừa điều chỉnh em gái mình chỉ bằng một câu: "Tiểu Duyệt, ăn một bữa đơn giản thôi là được rồi, em đừng tạo gánh nặng cho thầy Tiểu Dã, đúng không nào?"
Anh ta xử lý mọi việc rất thỏa đáng, thỏa đáng đến mức trông chẳng giống một thiếu gia nhà giàu chút nào.
Câu nói này chẳng có gì nghi ngờ là đã khiến Lê Giang Dã cảm thấy thoải mái hơn, không có ai đi làm thuê mà lại muốn dùng bữa trưa sang trọng với khách hàng cả.
Cả ba cuối cùng cũng tìm được một quán ăn đường phố hương vị Đài Loan nom rất sạch sẽ, bọn họ đã gọi cơm thịt kho và gà rang muối, bởi vì mùi vị rất ngon nên Vương Tư Duyệt còn vui vẻ gọi một chai bia.
Cô ấy không uống được nhiều, sau khi uống được nửa chai là mặt đã hơi đỏ, bắt đầu nhỏ giọng phàn nàn những chuyện trên mạng với Lê Giang Dã.
"Đúng là một bọn điên!" Cô ấy đưa điện thoại cho Lê Giang Dã, để cậu đọc những dòng bình luận dưới video mở hộp một chiếc váy mua trên mạng, mới được đăng lên của mình: "Cậu xem đi, chỉ cần đăng video lên là sẽ luôn phải đọc được những thứ này, thật kinh tởm!"
Bao nhiêu tiền vậy? Không phải hỏi quần áo đâu (Đầu chó. jpg)
Trẻ như thế đã mua được cái váy 7000 tệ, làm cái gì thì ai cũng biết rồi, không cần nói đâu nhỉ?
Đó là những dòng bình luận xấu xí một cách trắng trợn, nhưng lại có không biết bao nhiêu người nhấn nút yêu thích, Lê Giang Dã lúc bắt đầu đọc đã không thể không cau mày lại, cậu lấy thẳng điện thoại của mình ra, nói: "Để tôi báo cáo giúp cô!"
"Báo cáo đôi khi hữu ích nhưng đôi khi lại vô dụng, nhưng mỗi lần đăng bài, những người như vậy sẽ không ngừng xuất hiện, có báo cáo cũng không hết được, mỗi lần chỉ cần đọc được những dòng này là tôi lại cảm thấy tâm trạng của mình rất tệ." Vương Tư Duyệt uống nhiều đến mức đôi mắt có chút mờ mịt, trông tựa như sắp khóc, hiếm khi cô ấy lộ ra vẻ mong manh yếu đuối, mà lúc bình thường sẽ không để người khác thấy được như thế này.
Lê Giang Dã loáng thoáng hiểu được tại sao, cô gái này lại luôn xù lông như một con nhím như thế, cậu hít vào một hơi vừa định lên tiếng, thì Vương Tư Ngôn lại nghiêng người qua đọc bình luận trên điện thoại của cậu.
Mùi nước hoa Eau de Cologne trên người đối phương có tính xâm lược rất mạnh, khác hoàn toàn với kiểu mùi mát lạnh nhè nhẹ mà Tạ Lãng thường thích dùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!