Chương 13: Lê Diễn Thành

Vào sáng sớm, Lê Giang Dã để thân trần múa một điệu ba lê.

Hai mắt cậu khép hờ rồi kiễng chân lên, tiếp theo là dang rộng hai tay xoay một vòng, rồi sau đó là nhấc chân phải ra sau và duỗi thẳng khiến cơ thể tạo thành một góc vuông 90 độ đẹp mắt, lại đến bật nhảy bằng một chân, nhẹ tựa như một chú chim đang khoác trên mình ráng mây ngũ sắc bay lên trời.

Tạ Lãng ngồi ở mép giường chăm chú quan sát, thậm chí chăm chú đến mức gần như cẩn trọng.

Lê Giang Dã không hề tỏ ra ngại ngùng trong màn múa khỏa thân này, cậu mở rộng cả cơ thể mình dưới ánh nắng ban mai, khiến bờ vai xinh đẹp, vòng eo thon gọn và cả đôi chân thẳng tắp, từng tấc trên cơ thể trắng nõn của mình đều được bao phủ bởi sắc vàng rực rỡ của ánh sáng, tựa như đang tắm mình trong ánh sáng thần thánh vậy.

Ánh mắt của Tạ Lãng không khỏi di chuyển đến ngón chân của Lê Giang Dã, nhiều bước nhảy của múa ba lê thường khiến anh cảm thấy hơi căng thẳng——

Đầu ngón chân chỉ có chút trọng lượng đó thôi, nhưng cả người lại phải từ dưới đất đứng thẳng lên, khả năng thưởng thức cái đẹp này thậm chí còn mang theo chút tàn nhẫn nào đó.

Mà lúc Lê Giang Dã dừng động tác của mình, trông lại có vẻ rất thoải mái, cậu hài lòng và vui vẻ vì buổi khiêu vũ vào sáng sớm, cậu cúi xuống và bế Lê Gia Minh vẫn luôn xoay quanh mình từ nãy giờ lên, rồi giẫm lên tấm thảm yoga màu hồng dễ thương bước đến bên cạnh Tạ Lãng.

"Anh Lãng!"

Hai tay cậu ôm lấy Lê Gia Minh, sau đó rúc cơ thể tr*n tr** của mình vào lòng Tạ Lãng, cười hỏi: "Em múa giỏi không?"

"Giỏi." Tạ Lãng nhìn chàng trai trong lòng mình, nghiêm túc nói: "Đẹp lắm, Tiểu Dã!"

Những lúc như thế này, Tạ Lãng luôn cảm thấy vốn từ của mình thật sự nghèo nàn, anh không nghĩ ra được từ ngữ nào tốt đẹp hơn để miêu tả, nhưng dù chỉ là mấy từ đó thôi cũng đủ để khiến tâm trạng của Lê Giang Dã đang ôm cún con càng cảm thấy tốt hơn, cậu đặt Lê Gia Minh xuống nền nhà, sau đó nhanh chóng nhảy ra khỏi vòng tay của Tạ Lãng, kéo cánh tay anh lên: "Anh Lãng, nào, chúng ta cùng khiêu vũ!"

Tạ Lãng bị kéo đứng lên, chỉ là liên tục lắc đầu.

Anh không phải là người dễ bộc lộ cảm xúc, nhưng lúc này vẫn lộ ra một chút hoảng sợ.

Người này không biết khiêu vũ.

Không những không biết khiêu vũ, còn không thể hát được, tất cả những thứ liên quan đến nghệ thuật dường như trời sinh đã không phù hợp với anh, Tạ Lãng chỉ có thể đứng từ xa quan sát, ngay cả lời khen ngợi cũng lộ ra vẻ đơn điệu.

Trong tiếng nhạc, Tạ Lãng đứng thẳng tắp, thân hình cao lớn, sừng sững như một bức tường đồng.

Thực ra Lê Giang Dã biết không lôi kéo được anh đâu, thế nên cũng không dùng sức mấy, mà chỉ cần không kéo được là cậu sẽ dùng mũi chân giẫm lên mu bàn chân của Tạ Lãng, để rồi nhón lên và hôn anh.

Tạ Lãng hôn cậu một lúc, giữa lúc ấy lại nhỏ giọng nói: "Tiểu Dã, ngón chân còn đau không?"

"Không đau nữa, đã khỏi rồi!"

"Nhưng mà vẫn nên..." Tạ Lãng nói được nửa chừng thì ngừng lại, suy nghĩ một lát rồi đột nhiên hỏi: "Tiểu Dã, điệu múa trên đầu ngón chân... là điệu múa của con gái à?"

Lúc mới nói ra câu này, anh hiển nhiên là rất không tự tin, thanh âm rất nhỏ, nhưng ánh mắt Lê Giang Dã lại chợt sáng lên, ngẩng đầu cười hỏi: "Anh Lãng, anh còn biết cả chuyện này cơ à!"

Cậu biết là Tạ Lãng sẽ cảm thấy bứt rứt, thế nên cũng không đùa giỡn nhiều, thay vào đó là lập tức ôm lấy eo anh, chậm rãi nói: "Theo truyền thống, đó đúng là những bước nhảy dành cho nữ vũ công, bởi vì động tác uyển chuyển, mềm mại và tao nhã, dáng người và ngoại hình của con gái sẽ phù hợp hơn so với con trai, hơn nữa khi các ngón chân phải chịu đựng trọng lượng của cả cơ thể, ngay cả khi con trai đi giày mũi nhọn thì mọi thứ vẫn trở nên khó khăn hơn một chút."

"Ừ."

Tạ Lãng đáp lại rất nhanh và không khỏi nhìn xuống ngón chân trắng trẻo của Lê Giang Dã một lần nữa.

Anh cảm thấy kiến ​​thức của mình rất hạn hẹp, phần lớn thời gian sẽ không chủ động nói ra những chuyện này, nhưng Lê Giang Dã luôn nhảy múa như vậy, cho nên thật ra anh có phần lo lắng.

"Nhưng em lại rất thích điệu múa trên đầu ngón chân, cực kỳ thích!"

Lê Giang Dã nói tiếp: "Anh Lãng, khi em mới học múa ba lê, có rất ít các bạn nam học bộ môn này và em cảm thấy bản thân giống như khác loài vậy, em đã do dự hồi lâu nhưng lúc cô giáo nói một câu với các bạn nữ, cô ấy nói rằng, múa ba lê là một môn nghệ thuật cao quý là điệu múa vươn lên khao khát bầu trời, là điệu múa thuộc về loài thiên nga, em vẫn luôn ghi nhớ câu nói này, thế nên mới rất thích điệu nhảy trên đầu ngón chân, khi em nhón lên và xoay người, cho dù chỉ gần với bầu trời hơn 1 centimét thôi thì cũng đủ để khiến em cảm thấy bản thân mình phi thường hơn một chút."

Lúc Lê Giang Dã nhắc đến khiêu vũ, đôi mắt cậu sẽ trở nên sáng ngời và tràn đầy năng lượng. Cậu ngẩng đầu lên nhìn Tạ Lãng, đôi mắt hẹp dài của anh tựa như cánh hoa bung nở, nhuộm thêm một phần phấn khích.

"Thực ra trong số các nam vũ công, em chưa bao giờ là người giỏi nhất. Bởi phương diện thể lực kém hơn một chút so với mọi người, em hơi gầy, không tăng đủ cơ nên không đủ sức. Khi múa cùng các bạn nữ, với các động tác nâng đỡ sẽ cảm thấy tốn sức và không đủ dứt khoát, thế nên mấy năm nay em chưa bao giờ có cơ hội đảm nhận vị trí múa chính.

Nhưng lần này thì khác, biên đạo múa mới rất trẻ, hơn nữa còn có những ý tưởng theo trào lưu mới, cô ấy hy vọng có thể xóa bỏ một số định kiến ​​về phi nhị nguyên giới (*) trong ấn tượng của ba lê truyền thống. Thế nên lần này, nam vũ công trong 《Cái chết của thiên nga》sẽ có những màn trình diễn mềm mại và đẹp mắt hơn, bao gồm cả điệu múa trên đầu ngón chân của nữ vũ công, mà các bạn nữ cũng sẽ có những động tác múa mạnh mẽ—— anh Lãng, đây là cơ hội tốt nhất của em và có lẽ cũng là cơ hội duy nhất để trở thành vũ công múa chính trước khi tốt nghiệp, vì vậy mỗi ngày em đều luyện tập bởi bản thân vô cùng quan tâm đến điều này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!