Chương 10: Đóa hướng dương cúi đầu trước mặt trời

"Tiểu Dã, chuyện lần trước chị nói với em, suy nghĩ đến đâu rồi? Thực ra em cũng đang học năm cuối, sau này ra ngoài thì vẫn phải tìm nơi thực tập—— cái khác thì không nói nhưng chị dám bảo đảm, đãi ngộ ở chỗ chị không hề tệ hơn bất cứ nơi nào khác."

"Đàn chị, điều này đương nhiên là em biết." Lê Giang Dã vốn đang chống tay xuống đất, lúc này nửa người trên cũng nằm rạp xuống.

Nghe tiếng Nhậm Nhứ Nhứ đi tới, cậu lập tức ngẩng mặt lên nói chuyện với cô, trên sống mũi thẳng tắp đang chảy xuống hai giọt mồ hôi.

Mỗi lần hoàn thành bài tập riêng cho cá nhân trong trung tâm của Nhậm Nhứ Nhứ, cậu đều có thói quen giãn cơ, đôi lúc còn múa một đoạn khi có tâm trạng.

Động tác xoạc chân của Lê Giang Dã thật sự rất đẹp.

Dù có xem bao nhiêu lần đi chăng nữa, Nhậm Nhứ Nhữ vẫn sẽ thấy ngưỡng mộ trong lòng——

Lưng cậu dựa vào tường, đôi chân mảnh khảnh duỗi lên cao thành một đường thẳng tắp, vòng eo vừa thon vừa phẳng.

Thực ra rất ít người, có thể duy trì được dáng vẻ non nớt mềm mại sau khi trưởng thành trong một khoảng thời gian dài như vậy, đó là một cảm giác uyển chuyển nhẹ nhàng mà không phí tẹo sức lực nào.

"Nhưng mà em vẫn không đồng ý." Nhậm Nhứ Nhứ định hút thuốc, nhưng nhớ ra mình còn đang ở trong phòng tập múa, cô có chút bực bội khẽ hất tóc mình.

"Đàn chị, không phải là em đang nghĩ đến chuyện đãi ngộ gì đâu." Lê Giang Dã nghĩ một hồi, lát sau mới nhẹ nhàng nói: "Em chỉ sợ bản thân không đảm nhận nổi thôi. Em thích nhảy múa, dạy riêng cho người ta thì còn được vì em thích trao đổi với khách hàng, nhưng nếu như trở thành người phụ trách chính thì lại cảm thấy hình như chị đánh giá em quá cao rồi, em không có năng lực quản lý.

Hơn nữa... hơn nữa, anh Lãng đã mua nhà ở đây, bọn em còn mới nuôi một chú chó Alaska, thế nên em cảm thấy mình không thể đến thành phố S được."

"... Xì!" Nhậm Nhứ Nhứ lúc đầu rất nghiêm túc lắng nghe, nhưng sau khi nghe xong lại không khỏi hừ một tiếng: "Chị thấy em nói nhiều như vậy, nhưng câu cuối mới là lý do thật sự."

Lê Giang Dã không phản bác, chỉ là ngượng ngùng cười với cô ấy: "Đàn chị, em hết cách rồi!"

Lúc cậu nói ra những lời này, mặc dù giọng điệu nghe có vẻ bất đắc dĩ, nhưng mày mắt cong cong như lại ẩn chứa một tia hạnh phúc cùng khát khao.

Nhậm Nhứ Nhứ biết rằng những chuyện khác thì dễ nói, nhưng chỉ cần nhắc đến Tạ Lãng lại rất khó thương lượng.

Cô sảng khoái nhún vai một cái, dứt khoát nói: "Được rồi, nghe theo em vậy. Nhưng mà Tiểu Dã này, chị vẫn phải nói rõ với em, không phải là chị đánh giá em quá cao, cũng không phải vì hai chúng ta thân quen với nhau nên mới tìm đến em. Chị là người làm ăn, giữa công việc và sự yêu thích đều vô cùng rạch ròi, đánh giá cao em là vì em có năng lực đó. Em vừa nói cái gì, "khách hàng" đúng không, cái này thì đúng rồi, đối với những học viên yêu cầu được dạy riêng, nếu như xem khách hàng chỉ hoàn toàn là học viên thì mọi thứ đều đảo lộn. Khách hàng là khách hàng, dịch vụ là dịch vụ, các cái khác thì có thể từ từ học, nhưng mà có ý thức về mặt dịch vụ thực sự lại rất hiếm. Chị cũng là người học múa, còn quen biết với rất nhiều vũ công, nhưng ở chỗ chị em là người duy nhất được tất cả các khách hàng đánh giá cao nhất—— Tiểu Dã, cái này là tài năng thiên bẩm đó, em biết chưa?"

Khi nói đến điều này, cô ấy dường như cảm thấy cần phải nói gì thêm, vì vậy lại tiếp tục: "Đừng nghĩ rằng chị nói chuyện quá thẳng thắn, như thể không coi trọng phẩm chất chuyên môn của em, hoặc là đặt em ở vị trí quá thấp. Nhưng thực tế chính là như vậy, tính phí cao như thế thì bất kể làm ngành nghề nào, cũng phải tỏ rõ thái độ phục vụ của mình thì mới có thể kiếm được tiền."

"Đàn chị, em hiểu. Không sao đâu, em không cảm thấy làm ngành dịch vụ có gì không tốt cả."

Lê Giang Dã mỉm cười, cậu từ dưới sàn tập đứng dậy, sau đó đi tới trước mặt Nhậm Nhứ Nhứ, hơi khom người xuống và đưa tay ra: "Phải học hoa hướng dương, những đóa hoa cúi đầu trước mặt trời."

"Gì cơ?"

Nhậm Nhứ Nhứ sững người một lúc.

"Đây là một câu thoại trong 《Cuộc sống tươi đẹp》, trong đó còn có một câu nữa em cũng rất thích: Phục vụ là nghệ thuật hoàn thiện bản thân, Chúa phục vụ con người, nhưng Chúa không phải là tôi tớ." Nụ cười của Lê Giang Dã thật dịu dàng, cậu vẫn giữ nguyên cử chỉ của lời mời đó: "Đến đây nào, chị——"

Nhậm Nhứ Nhứ lắc đầu, nhưng vẫn mỉm cười.

Đó là một nụ cười đong đầy vẻ tiếc nuối, cô ấy thường có thể hiểu được rõ ràng như vậy đấy——

Nhậm Nhứ Nhứ nhớ lại hai năm trước mình có một số vấn đề về tình cảm, mà loại thuốc cô ấy uống lại khiến bản thân tăng cân, đó là thời điểm cô ấy suy sụp nhất.

Các vũ công ba lê không thể không quan tâm đến vấn đề cân nặng của mình, bởi vì khi vũ công nam không thể dễ dàng nâng cô ấy lên thì độ khó của màn múa cũng sẽ tăng lên, bước nhảy cũng vậy, tính cách có tốt thế nào thì những lúc mệt mỏi cũng không tránh được những lời phàn nàn, những người khác cũng không thể tưởng tượng được nỗi đau và áp lực khi bị vũ công nam múa cùng than thở chuyện bản thân béo lên.

Mà Lê Giang Dã sinh ra với một thân hình mảnh mai đẹp đẽ, nhưng cơ bắp của cậu lại không phát triển lắm, với tư cách là một nam vũ công ba lê đây thực sự là một thiếu sót rất lớn, cũng chính vì điều này mà cậu không được làm vũ công chính trong rất nhiều năm.

Nhưng cũng trong khoảng thời gian đó, Lê Giang Dã là cái người duy nhất nửa đêm cùng cô làm quen với những bước nhảy, cậu cũng là người duy nhất không phải bạn múa chính của cô, nhưng vẫn nâng cô lên hết lần này đến lần khác không biết mệt mỏi.

"Đàn chị, chị múa đẹp quá!"

Đó là điều cậu thường xuyên nói nhất trong khoảng thời gian ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!