Chương 85: Phiên ngoại 11: Toàn văn hoàn

Úc Nam đứng bật dậy khỏi ghế sofa, định chạy về phòng để nghe điện thoại. Cậu không muốn "thả thính" trước mặt Sở Cứu.

Đối với nghề giáo viên, Úc Nam luôn có một sự kính trọng tự nhiên, giống như trẻ con sợ bác sĩ vậy, đó là một cảm giác áp lực vô hình toát ra từ chính nghề nghiệp đó.

Nghề giáo viên quá đỗi nghiêm túc, chẳng ai muốn trở thành học sinh hư trong mắt thầy cô cả. Cậu cũng không muốn Sở Cứu nghĩ mình là một kẻ lăng nhăng, tùy tiện.

Cứ để anh nghĩ cậu là một y tá ưu tú và tốt bụng thì tốt biết mấy.

Ngay khi Úc Nam định nhổm người dậy, Sở Cứu đã nắm lấy cổ tay cậu: "Cứ nghe ở đây đi, không sao đâu."

Ánh mắt Sở Cứu vừa lạnh lùng vừa kiên định, cái cảm giác áp lực của một người thầy lại ập đến, khiến Úc Nam ngoan ngoãn ngồi xuống nghe điện thoại tiếp.

Cậu thầm nghĩ, Sở Cứu thực sự rất hợp làm thầy giám thị.

Đầu dây bên kia cười khẽ: "Em yêu đang ở cùng ai thế? Anh ghen đấy nhé."

Úc Nam liếc nhìn Sở Cứu. Anh không những không buông tay mà còn bình tĩnh nhìn cậu, cái ánh mắt ấy hệt như của thầy giám thị đang bắt quả tang học sinh yêu đương tuổi học trò.

"Em yêu? Sao không trả lời anh?"

Úc Nam vắt óc nghĩ ra một lý do vừa gượng gạo nhưng lại đủ để thể hiện tâm trạng của mình lúc này: "Em đang bị phòng y tế phê bình, cúp máy trước nhé."

Nói rồi, cậu cúp máy không một lời giải thích.

Úc Nam nhìn sang Sở Cứu, sắc mặt anh vẫn không thay đổi, và đương nhiên, bàn tay đang nắm cổ tay cậu cũng không hề thả lỏng.

Ngay sau đó, tiếng thông báo tin nhắn WeChat vang lên liên tục như pháo nổ, Úc Nam vội vàng tắt âm.

Cậu vừa định giằng tay ra thì Sở Cứu đột nhiên buông lỏng, rồi khẽ thở dài một hơi.

"Xin lỗi, đã ngắt lời cuộc điện thoại của em."

Úc Nam cảm thấy Sở Cứu dường như rất hiểu mình, có thể đọc được cả suy nghĩ của cậu. Ví như lúc này đây, nhìn vẻ mặt áy náy của anh, cậu lại chẳng biết phải ứng phó ra sao. Xem ra những người học toán đều vô cùng thông minh.

Cậu cười gượng: "Không, không sao đâu ạ, chỉ là một cuộc điện thoại thôi mà."

"Một người ưu tú và đáng yêu như y tá Úc đây, chắc hẳn 'em yêu' của em cũng rất ưu tú nhỉ. Tôi chỉ tò mò thôi, hay hôm nào đó cho tôi gặp mặt, mời cậu ấy về nhà ăn một bữa cơm được không? Tôi sẽ xuống bếp."

Úc Nam vội vàng xua tay: "Không cần phiền thầy Sở đâu ạ."

"Không phiền đâu, thêm một đôi đũa thôi mà."

Úc Nam không biết phải nói gì tiếp. Sở Cứu lúc này hệt như một người họ hàng nhiệt tình trong truyền thuyết, khiến người ta khó lòng từ chối. Anh suy nghĩ một chút rồi hỏi với vẻ rất ngây thơ: "Hay là vì tôi ở đây nên cậu ấy sẽ hiểu lầm điều gì chăng?"

"Không có, không phải..."

"Tôi ở đây lạ nước lạ cái, công việc cũng khá đơn điệu, bạn bè không nhiều, chỉ muốn làm quen thêm vài người bạn thôi. Nếu là 'em yêu' của em, chắc hẳn cũng ưu tú và đáng yêu giống em, tôi rất muốn làm quen."

Bị anh hết lời khen "ưu tú" rồi lại "đáng yêu", Úc Nam có chút mơ hồ, không hiểu rốt cuộc anh đang muốn nói gì. "Họ không phải như thầy nghĩ đâu."

Sở Cứu hỏi vặn lại: "Họ?"

Đúng là biết cách nắm bắt từ khóa.

Úc Nam thầm nghĩ.

Sở Cứu im lặng nhìn cậu vài giây rồi bỗng nhiên cười: "Không sao, cứ mời tất cả về nhà đi, tôi nấu cơm, chỉ thêm vài đôi đũa thôi mà. Làm quen hết một lượt, dù sao thì tôi cũng ít bạn."

Nụ cười của Sở Cứu tuy ôn hòa, lịch sự, nhưng Úc Nam lại cảm thấy có chút rợn người, cứ như thể anh đang mời người ta đến dự một bữa tiệc đầy cạm bẫy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!