Sở Cứu cam đoan với Úc Nam rằng anh không có bất kỳ thói hư tật xấu nào, cũng sẽ không dẫn người lạ về nhà qua đêm.
Úc Nam nhận lời cho Sở Cứu ở nhờ với tấm lòng chân thành muốn giúp đỡ một nhân tài cho đất nước, xem như làm chút cống hiến. Không ngờ, người được lợi lại chính là mình.
Vị giáo sư họ Sở này không chỉ hiểu biết lễ nghĩa mà còn dịu dàng, đảm đang, hệt như một 'anh tiên ốc' bước ra từ truyện cổ tích.
Anh không hề giống như cậu tưởng tượng, kiểu người chân tay lóng ngóng, không phân biệt được ngũ cốc. Trái lại, nhà cửa không chỉ được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ, mà cơm anh nấu cũng cực kỳ ngon.
Úc Nam vốn ăn mặn, không thích đồ thanh đạm, vậy mà cậu lại cực kỳ hợp khẩu vị với những món Sở Cứu nấu. Cậu không tiếc lời khen ngợi: "Thầy Sở, cơm thầy nấu ngon thật đấy."
Sở Cứu cười đáp: "Vốn dĩ em đã rất thích ăn cơm anh nấu mà."
Úc Nam ngẩn người: "Trước đây em từng ăn cơm thầy nấu rồi à?"
Sở Cứu im lặng một lúc rồi khéo léo lảng đi: "Trong khoảng thời gian này không phải em vẫn đang ăn đó sao."
Úc Nam thấy cũng hợp lý, nhưng trong tiềm thức lại cảm thấy ý của Sở Cứu không phải như vậy. Song, với những chuyện nghĩ không thông, cậu trước nay không muốn nghĩ nhiều.
Thế giới này có quá nhiều bí ẩn chưa được giải đáp, thêm một cái nữa cũng chẳng sao.
Thời gian biểu của một giảng viên đại học quả thực rất quy củ. Úc Nam sáng tỉnh dậy đã có bữa sáng, trưa có cơm hộp mang đi, tan làm về đã có bữa tối thịnh soạn.
Thậm chí những hôm trực đêm trở về, cậu đều có thể ăn một bữa no nê, uống một chén canh an thần dưỡng gan rồi mới đi ngủ.
Vì tính chất công việc, bữa ăn của Úc Nam trước nay rất thất thường. Sở Cứu đến ở mới được một tháng, cậu đã ăn uống đúng ba bữa, giấc ngủ cũng cải thiện hơn rất nhiều.
Dường như Úc Nam đã rước về nhà một người quản gia miễn phí. Với chất lượng phục vụ của Sở Cứu, lương tháng chắc cũng phải trên mười lăm vạn, tiền cơm lại còn bao trọn gói. Vì vậy, Úc Nam cảm thấy chút tiền thuê nhà của mình chẳng thấm vào đâu.
Cậu có chút ngại ngùng: "Thầy Sở, thầy không cần phải phiền phức như vậy đâu, em tự ra căng tin bệnh viện ăn là được rồi."
"Không sao, anh cũng phải ăn mà, làm thêm một phần cũng không phiền."
Úc Nam đành chiều theo ý anh: "Nhưng mà, thầy Sở, quần áo của em để em tự giặt là được rồi."
Sở Cứu đang bỏ quần áo vào máy giặt, nghe vậy liền quay lại hỏi: "Tiện thể giặt chung luôn, hay là em ngại giặt chung?"
Úc Nam vội vàng lắc đầu: "Không có, em không ngại, ý em là sợ làm phiền thầy quá."
"Chuyện thuận tiện thôi mà, em đừng bận tâm. Tính ra là anh làm phiền em trước mới đúng, là em đã cứu anh, lại còn tốt bụng cho anh ở nhờ nữa."
Trí thức cấp cao quả nhiên là trí thức cấp cao, biết ơn báo đáp, cách đối nhân xử thế khiến người khác cảm thấy rất thoải mái.
Sự cần mẫn của Sở Cứu lại vô tình rèn cho Úc Nam một thói quen tốt, đó là đồ lót và tất thay ra đều tự giác giặt tay ngay.
Khi Úc Nam đi làm, y tá trưởng thấy vẻ mặt rạng rỡ của cậu, chắc mẩm rằng cậu còn có thể cống hiến cho khoa sản thêm 50 năm nữa, liền đặc biệt khen ngợi cậu đã sửa được thói quen thức khuya.
"Sau này mọi người nên bớt ăn cơm hộp lại, một là ra căng tin ăn, hai là tự chuẩn bị cơm mang đi."
Hộp cơm của Úc Nam luôn là tâm điểm chú ý của các đồng nghiệp. Món ăn vừa mặn vừa chay, dinh dưỡng cân đối, hầu như mỗi ngày đều khác nhau, cả về hình thức lẫn hương vị đều không có gì để chê.
Các đồng nghiệp vô cùng ngưỡng mộ: "Mẹ tớ hồi tớ ôn thi đại học cũng chưa chăm chút được như vậy."
"Mẹ tớ mà chăm được như thế này, chắc tớ đã đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại rồi, đâu có đi học điều dưỡng để làm y tá chứ."
Đồng nghiệp của Úc Nam đều là con gái, họ ríu rít trò chuyện, cậu cũng không chen vào được, chỉ thong thả ăn phần cơm của mình.
Mọi người đều biết Úc Nam là trẻ mồ côi, không có người thân, nhưng lại có rất nhiều người theo đuổi.
"Tiểu Úc này, người theo đuổi cậu lần này có tâm thật đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!