Chương 83: Phiên ngoại 9: Đến với thế giới của em, để yêu em thêm một lần nữa

Trong phòng nghỉ của khoa sản, Bệnh viện Nhân dân thành phố. Úc Nam tan làm nhưng chưa vội về, vì ngoài trời đang mưa. Cậu định bụng vào phòng nghỉ chợp mắt một lát rồi đi, ai ngờ lại ngủ quên mất.

Tiếng chuông điện thoại đánh thức cậu. Y tá trưởng gọi đến, nhờ anh ở lại làm thêm một lúc vì có một sản phụ mang thai tư cần phẫu thuật gấp, muốn anh ở lại phụ giúp.

Tỉnh dậy sau giấc ngủ, Úc Nam bỗng thấy lòng mình trống rỗng. Nhìn đồng hồ, cậu ngủ cũng không lâu lắm, vậy mà cảm giác như đã trôi qua cả một đời người.

Không còn tâm trí để mệt mỏi, Úc Nam đứng dậy đi giúp một tay. Đồng nghiệp tên Tiểu Trương nhà vừa được đền bù giải tỏa nên đã xin nghỉ việc, hôm nay vừa nộp đơn xong.

Hiện tại trong khoa chỉ còn mình anh là nam y tá. Dù sao thì tan làm cũng chỉ về nhà nằm không, chi bằng ở lại cố gắng tranh thủ thành tích loại A tháng này.

Nghĩ đến Tiểu Trương, đầu Úc Nam bỗng đau nhói, sau đó cả người đau nhức, như thể vừa bị thứ gì đó nghiền nát. Nhưng công việc bận rộn cuốn đi, anh cũng không còn thời gian để suy nghĩ nhiều, chỉ cẩn thận làm tốt công việc của mình.

Làm xong việc, điện thoại của Úc Nam ngập trong tin nhắn từ tám đối tượng mập mờ, rủ cậu đi quán bar chơi. Hôm nay cậu thực sự rất mệt nên đã từ chối tất cả.

Ngay sau đó, người giao hàng gọi đến, báo có người đặt cơm hộp cho cậu. Là các "anh trai mưa" của cậu đặt.

Úc Nam nhận cơm, trả lời tin nhắn, vứt bỏ những bó hoa họ gửi rồi đem phần cơm hộp thừa đi cho mèo hoang ăn.

Nhìn những chú mèo nhỏ, cậu mơ hồ cảm thấy tất cả những chuyện này dường như đã từng xảy ra, như thể cậu đang sống lại một lần nữa.

Úc Nam không nghĩ nhiều, dù sao thì 97% con người đều từng trải qua cảm giác déjà vu. Chỉ là lần này, cảm giác ấy quá chân thực.

Cậu dường như có thể đoán trước được chuyện sắp xảy ra, nhưng những ký ức này lại xa xôi, mờ ảo như đến từ một kiếp nào đó.

Trời vẫn mưa tí tách. Úc Nam thực sự ghét những ngày như thế này. Cậu đứng bên đường chờ xe, cho đến khi một chiếc xe bật đèn pha chói lòa lao tới.

Đối diện với luồng sáng mạnh, Úc Nam nhận ra đó là Tiểu Trương đang lái chiếc Lamborghini dừng lại ngay bên cạnh.

Ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người Tiểu Trương, Úc Nam bỗng bừng tỉnh. Cậu kinh hãi mở to mắt, hai tay nắm chặt lại, phản ứng theo bản năng khiến tim cậu đập thình thịch.

Cậu hiểu ra, cảm giác này là sự sợ hãi.

Tiểu Trương lái xe trong tình trạng say xỉn. Cậu đã lên xe của hắn ta. Tiểu Trương tỏ tình với cậu.

Hai người cãi nhau trong xe. Tiểu Trương gây ra tai nạn.

Cả cậu và Tiểu Trương đều đã chết.

Đây không phải là mơ, đây là sự thật đã từng xảy ra.

Chẳng lẽ cậu đã được trọng sinh, quay trở về thời điểm ngay trước khi vụ tai nạn xảy ra sao?

Nếu vậy, rõ ràng thời gian trôi qua không lâu, nhưng tại sao những ký ức này lại có cảm giác xa xôi đến thế, như thể đã qua cả một kiếp người?

"Chờ cậu tan làm lâu rồi đấy, tiệc tùng chỉ còn thiếu mỗi cậu thôi. Lại đây, lên xe thử xe mới của tôi đi."

Câu thoại giống hệt như trong ký ức. Úc Nam theo bản năng lùi lại một bước: "Không được."

Cuộc đời luôn đầy rẫy những biến số, chỉ một thay đổi nhỏ cũng có thể khiến cả không gian và thời gian thay đổi theo.

"Lên xe đi, nhanh nào!"

"Cậu uống rượu rồi à?"

"Tôi không uống, là bọn họ uống, tôi chỉ bị ám mùi thôi. Cậu xem, tôi lái xe đến đây vẫn ổn mà. Đường cũng vắng, chỗ ăn cũng không xa, không sao đâu, lên đi."

Đầu óc Úc Nam trống rỗng, nhưng cậu vẫn rất tỉnh táo, kiên quyết không lên xe.

Tiểu Trương tắt máy, bước xuống xe, tiến đến bên cạnh Úc Nam. Mượn chút hơi men, hắn ta nắm lấy tay cậu. Tim Úc Nam đập ngày càng nhanh. Tiểu Trương định tỏ tình với cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!