Chương 81: Phiên ngoại 7: Tình yêu hàng ngày

Người ta thường nói, nỗi buồn có thể che giấu, chứ niềm hạnh phúc thì chẳng tài nào giấu được.

Sở Cứu dạo này đang sống những ngày thần tiên, cả người từ trong ra ngoài đều toát lên vẻ rạng rỡ.

Dù anh vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng không chút gợn sóng, nhưng niềm hạnh phúc viên mãn vì tình yêu và sự nghiệp đều thuận lợi vẫn dễ dàng bị người khác nhìn thấu.

Tất nhiên, anh cũng chẳng có ý định che giấu.

Chuyện này cũng giống hệt như cái cách anh từng hãnh diện đeo găng tay và khăn choàng cổ do thư ký Úc đan, đi ăn cơm trưa trong nhà ăn bật điều hòa đến 30 độ, dù lúc đó chuyện tình cảm của hai người còn chưa đâu vào đâu.

Ví dụ như trên bàn làm việc của anh giờ đây có thêm một khung ảnh gia đình; màn hình chờ điện thoại là ảnh của thư ký Úc, màn hình máy tính cá nhân cũng là thư ký Úc, cứ như thể sợ người khác không biết vợ mình là ai vậy.

Trông cứ như một kẻ lụy tình, chẳng hề có chút chững chạc nào.

Những chuyện này còn có thể hiểu được.

Nhưng điều mọi người không tài nào hiểu nổi là tại sao thư ký Úc của chủ tịch lại thích gọi điện cho anh bằng đồng hồ thông minh. Lẽ nào đây là một sở thích kỳ quặc gì đó giữa các cặp đôi?

Dĩ nhiên, chẳng ai dám hỏi.

Úc Nam không đồng ý trở lại làm đặc trợ cho anh, vậy nên Sở Cứu đã đề bạt giám đốc phòng tài chính họ Tôn lên vị trí này.

Trợ lý Tôn vẫn chưa kết hôn, cũng chưa có người yêu. Hằng ngày nhìn sếp hở ra là lại mở điện thoại ngắm màn hình chờ, anh cảm thấy mình như đang bị "phát cẩu lương" ngập mặt, cả người sắp bị "mùi yêu đương" của sếp tẩm cho đến thấm vị.

Vài lần trong giờ nghỉ trưa, trợ lý Tôn có việc đột xuất cần tìm Sở Cứu, anh đã vô tình nghe được sếp mình dùng đồng hồ thông minh gửi tin nhắn thoại với giọng điệu nhẹ nhàng, tình cảm như nước.

"Vợ ơi, đang làm gì thế?"

"Các con có ngoan không?"

"Nhớ em."

Những lúc như vậy, trợ lý Tôn đều cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.

Nhưng chủ tịch vẫn là chủ tịch, anh chuyển đổi giữa hai vai "chồng" và "sếp" một cách điêu luyện.

Vừa thấy trợ lý, anh lập tức thu lại hết vẻ dịu dàng, trở về với dáng vẻ lạnh lùng công tư phân minh: "Mời vào."

Dần dần, cũng như phần lớn nhân viên trong tập đoàn, trợ lý Tôn cũng thấy mãi thành quen.

Mọi người đều biết anh là một kẻ "sợ vợ", anh cứ việc khoe ân ái, còn họ thì cứ việc xem cho vui, nhưng lạ một điều là chẳng ai dám trêu chọc anh.

Sau khi trợ lý Tôn được thăng chức, vị trí giám đốc phòng tài chính bị bỏ trống. Nửa tháng sau, cuối cùng cũng tuyển được người mới.

Hôm đó, Sở Cứu đến phòng tài chính họp. Cuộc họp kéo dài hơn dự kiến, lúc kết thúc thì cũng đã đến giờ tan làm.

Sở Cứu cùng những người tham dự chen chúc trong thang máy, đúng lúc này, điện thoại anh reo lên.

Trợ lý Tôn biết, đó là âm thanh từ chiếc đồng hồ thông minh của chủ tịch.

Quả nhiên, Sở Cứu lấy từ trong túi ra chiếc đồng hồ. Là Úc Nam gọi video cho anh. Sở Cứu liền nhận cuộc gọi ngay trước mặt cả thang máy người.

Anh còn chưa kịp nói gì, giọng nói đầy phấn khích của Úc Nam đã vang lên: "Sở Cứu, anh xem này, Bình Bình và An An biết ngồi rồi! Chiều nay hai đứa đang lăn qua lăn lại thì tự nhiên ngồi bật dậy được đấy! Anh thấy không?"

Sở Cứu khẽ cong môi nhìn màn hình nhỏ xíu: "Ừm, anh thấy rồi."

Trong màn hình, hai đứa trẻ ngồi rất ngay ngắn, nhưng vẫn chưa vững lắm, người hơi lắc lư. Để phòng các bé bị ngã, Úc Nam đã lót những tấm đệm dày xung quanh.

Giọng Úc Nam vẫn đầy phấn khích: "Anh xem, có phải hai đứa ngồi vững lắm không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!