Chương 13: Đứa trẻ này tốt như vậy

Lý Tín Dương đỗ xe xong mới phát hiện Úc Nam đang đứng trong trạm xe buýt.

Cậu ta ăn mặc chỉn chu, gọn gàng, nhưng trên vai lại đeo một chiếc túi vải xanh lá nhìn vô cùng lạc quẻ. Trên túi còn có mấy chữ to đùng:

Trung tâm y khoa Trường Phàm

- Hiếm muộn và Vô sinh.

Lý Tín Dương nhìn qua gương chiếu hậu, lặng lẽ liếc Sở Cứu đang ngồi mặt lạnh như tiền phía sau, cố gắng đọc xem trên mặt anh ta có hiện lên hai chữ "hối hận" không.

Hối hận vì đã hỏi Chu Ngọc Hà chuyện năm đó đi lạc ở trạm xe buýt.

Nếu anh ta không hỏi, thì Chu Ngọc Hà cũng sẽ không nhìn ra ngoài. Nếu không nhìn ra ngoài, thì cũng sẽ không thấy Úc Nam. Nếu không thấy Úc Nam, thì cũng sẽ không bảo cậu ta lên xe.

Úc Nam đứng dậy, đi lên trước hai bước. Mưa lớn quá, cậu bèn giơ tờ rơi che đầu, nheo mắt nhìn vào trong xe, cười với Chu Ngọc Hà: "Chào dì Chu ạ."

Chu Ngọc Hà vẫy tay: "Lên xe đi, tiện đường chở con một đoạn."

"Không cần đâu ạ, bạn con sắp đến đón rồi."

Úc Nam nói xong thì tiện thể liếc vào trong xe. Vừa hay chạm mắt với Sở Cứu, người đang nhìn cậu chằm chằm với vẻ mặt không cảm xúc.

Nhưng ánh mắt kia lại tràn ngập hàm ý: Cậu cứ nói dối tiếp đi, xem tôi có vạch trần không.

Úc Nam mỉm cười: Tôi cứ bịa đó, làm gì nhau.

Đây chẳng phải sở trường của cậu hay sao?

Hai người đứng đó chọi mắt một lúc lâu. Cuối cùng, Sở Cứu hừ lạnh một tiếng, không thèm đôi co nữa. Úc Nam lập tức đơn phương tuyên bố: Màn đấu mắt này, Sở Cứu đã thua thảm hại.

Hôm nay gặp phải Sở Cứu quá nhiều lần, Úc Nam không thể tìm ra từ nào hợp lý hơn ngoài âm hồn bất tán để diễn tả tình huống này.

Chu Ngọc Hà còn đang do dự thì Sở Cứu bỗng dưng mở miệng: "Bạn cậu không phải đi trước rồi sao?"

Úc Nam: "..."

Cái tên này đúng là thích quay xe, muốn chọc tức nhau có phải không? Cậu rất muốn giơ ngón tay giữa tặng anh ta một cái.

Chu Ngọc Hà là người thực tế, nói là làm, định mở cửa xuống kéo cậu lên xe: "Không sao đâu, con lên đi."

Lý Tín Dương vội tháo dây an toàn: "Phu nhân, để tôi xuống đón cậu ấy, ngài cứ ngồi đi ạ."

Trong lòng Lý Tín Dương đầy thắc mắc: Tại sao Sở Cứu lại mở miệng? Nếu anh ta không nói, thì Chu Ngọc Hà cũng sẽ không phát hiện Úc Nam nói dối, và cũng sẽ không ép cậu ta lên xe.

Dưới cơn mưa xối xả, Lý Tín Dương bung dù, bước đến trước mặt Úc Nam. Dù không tình nguyện lắm, nhưng vì phép lịch sự nghề nghiệp, anh ta vẫn lịch thiệp mời: "Úc tiên sinh, mời cậu lên xe."

Chu Ngọc Hà cười tươi: "Nhanh lên nào!"

Đèn xanh đang đếm ngược từng giây. Chiếc Bentley phía trước quá oai phong, nên không ai dám bấm còi giục, nhưng sự kiên nhẫn cũng có giới hạn. Cuối cùng, có người không chịu nổi, "bíp bíp" hai tiếng thúc giục.

Tình huống này, nếu Úc Nam còn từ chối thì sẽ quá màu mè. Cậu ngoan ngoãn mở cửa ghế phụ bước lên, lễ phép nói: "Cảm ơn."

Cậu cảm thấy tình huống này hơi vi diệu. Lúc nãy chỉ buột miệng nói bừa có người đến đón, thế mà thật sự có người đến đón thật. Vậy lần sau cậu thử bịa chuyện nhặt được 500 vạn xem sao?

"Cạch." Cậu cài dây an toàn.

Cũng trong khoảnh khắc đó, trái tim Lý Tín Dương cũng "cạch" một tiếng theo.

Sợ cái gì thì cái đó đến. Ai mà ngờ được, hai người không liên quan gì như Chu Ngọc Hà và Úc Nam lại có thể dây dưa với nhau như vậy?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!