Chương 11: Anh vừa từ chối cậu ta đấy!

Úc Nam tính chuồn nhưng... thất bại toàn tập.

Đã không chuồn được thì thôi, cậu quyết định đường hoàng đối mặt.

Tô Uyển Thanh khoác tay Trương Khâu Mặc, Chu Ngọc Hà thì nắm tay Sở Cứu, phía sau còn có Lý Tín Dương lẽo đẽo theo sau.

Năm người bọn họ bước tới, nhìn chẳng khác gì cái lưới cá, định tóm gọn Úc Nam vào giữa.

Hai dì Tô và Chu còn tinh ranh đến mức đứng chếch sang hai bên, khéo léo đẩy Trương Khâu Mặc và Sở Cứu đứng cạnh nhau. Phải công nhận, hai người này đứng cạnh trông cũng đẹp đôi phết, kiểu như tổng tài lạnh lùng bên cạnh cậu bạn nhỏ ngọt ngào ấy mà.

Úc Nam cười tươi như nắng sớm, bước tới chào hỏi: "Cháu chào dì Chu ạ."

Chu Ngọc Hà vui ra mặt, săm soi Úc Nam từ đầu đến chân, tay nhanh như chớp túm lấy tay cậu, giọng hồ hởi đến mức tốc độ nói cũng tăng x2: "Ôi giời ơi, tìm đỏ cả mắt không thấy, cuối cùng lại gặp được con ở đây!"

Úc Nam giữ nụ cười lịch sự, trong khi Sở Cứu đứng kế bên mặt không cảm xúc, nhân lúc dì Chu không để ý thì lén liếc đồng hồ, vẻ mặt như đang đếm từng giây chờ giải thoát.

Chu Ngọc Hà vừa quay lại nhìn, anh lập tức thả tay xuống, giả vờ như không có gì, đúng kiểu sống qua ngày chờ hết giờ làm.

Lý Tín Dương thì nghiêm túc như học sinh giỏi, không dám để lộ biểu cảm dư thừa nào. Chỉ có Tô Uyển Thanh và Chu Ngọc Hà là cười tươi rói như bông hướng dương đón nắng.

Chu Ngọc Hà liếc mắt ra hiệu cho Tô Uyển Thanh, thế là dì Tô kéo tay Trương Khâu Mặc đi chỗ khác: "Thôi, bọn dì qua kia chào khách nhé, mấy đứa ở lại trò chuyện vui vẻ."

Trương Khâu Mặc rõ ràng chẳng muốn rời Sở Cứu tí nào. Hiếm lắm mới được đứng gần anh ấy thế này, nếu không nhờ dì Chu xuất hiện kịp lúc thì Sở Cứu đã cao chạy xa bay rồi.

Nhìn ánh mắt tiếc nuối không thèm giấu của Trương Khâu Mặc, Chu Ngọc Hà bật chế độ radar quét 360 độ, nhanh chóng phát hiện: "Khâu Mặc à, lát nữa dì bảo Sở Cứu ngồi với con nhé."

Trương Khâu Mặc cười tươi như vừa trúng số độc đắc: "Vâng ạ!"

Úc Nam vẫn giữ nụ cười lịch sự đúng chuẩn, nhưng trong lòng thì đang bật pháo hoa ăn mừng, vì được tận mắt chứng kiến cảnh Sở Cứu phải cắn răng chịu đựng. Nhìn xem, định chuồn à? Không dễ đâu nhé!

Chu Ngọc Hà cúi xuống nhìn tay Úc Nam: "Úc Nam, tay con sao rồi?"

Úc Nam theo phản xạ giấu tay ra sau lưng: "Không sao đâu ạ, con đã sát trùng rồi."

Chu Ngọc Hà hỏi tiếp: "Con làm việc ở đâu vậy?"

Úc Nam liếc nhanh sang Sở Cứu, thấy trong ánh mắt anh đầy rẫy tín hiệu cảnh báo, kiểu như: Cậu mà dám nói linh tinh thì liệu hồn đấy.

Nhưng Úc Nam đời nào để bụng mấy chuyện vặt vãnh ấy. Để trêu cho vui thôi chứ cậu cũng chẳng thèm bám váy ai làm gì.

Thế là cậu lảng khéo: "Dì định gửi tặng con cờ lưu niệm à?"

Chu Ngọc Hà hơi sững lại: "Ủa sao con biết hay vậy?"

Úc Nam cười mỉm: "Con đoán thôi ạ."

Bà cười tít mắt, rõ là thích mấy đứa nhỏ lanh lợi: "Dì nghĩ nên để sếp con biết chuyện này, để họ biết con là một nhân viên tốt bụng hay giúp đỡ người khác."

Úc Nam liếc trộm Sở Cứu, nửa đùa nửa thật: "Sếp con ấy ạ? Kiểu gì cũng bảo 'không quan tâm, chỉ quan trọng tiền thôi'."

Câu này vừa dứt, quai hàm Sở Cứu khẽ giật giật, trông cứ như đang nghiến răng chịu đựng.

Chu Ngọc Hà thấy câu nói có gì đó sai sai, cảm giác như có ai vừa chửi xéo con trai mình ấy nhỉ.

Úc Nam giả vờ nghiêm túc: "Dì yên tâm, không cần khách sáo đâu ạ, chỉ là việc nhỏ thôi, ai đi ngang qua cũng sẽ làm vậy mà."

Chu Ngọc Hà bước lên một bước, giọng đầy chân thành: "Úc Nam, dì thật sự không biết cảm ơn con thế nào cho đủ. Nếu con cần giúp đỡ gì, dù là công việc hay cuộc sống, cứ nói với dì nhé. Dì sẽ cố gắng giúp hết sức."

Úc Nam xua tay lia lịa: "Ôi dì đừng khách sáo thế, thật sự không cần đâu ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!