Chương 4: (Vô Đề)

Phần 4

Chúng tôi bịa đặt loạn lên một phen, người dính dáng quá nhiều, thế lực rối rắm phức tạp, tên Hoàng đế chó kia không đến hai tháng thì chẳng điều tra ra được ngọn ngành.

Trong lòng tôi vơi nhẹ phần áy náy, lại thấy Hựu Niên cũng đã ăn cơm ngon trở lại, gối đầu an ổn.

Ban ngày tôi nằm dài trên giường bát bộ, vắt chân ngâm nga tiểu khúc, trưa đến dùng lẩu thịt dê, buổi chiều tụ hội chơi trò ma sói, đến tối thì ăn cá hấp mềm thơm dai ngọt, sung sướng tựa thần tiên.

… À không, là sung sướng như Diêm Vương.

Haizzz, chữ trên vách đã chằng chịt mấy hàng. Tôi và Hựu Niên sống dưới lòng đất này đã ba tháng chưa thấy mặt trời.

Ngày nào tôi cũng bắt Hựu Niên làm mấy lượt thao tác bảo vệ mắt, sợ lỡ đâu thị lực hai chúng tôi thoái hóa, ngày nào đó sẽ mù.

Tắm nước cánh hoa trước khi ngủ, bốn tỳ nữ hầu hạ. Một người giúp tôi xoa bóp da đầu, một người nâng lò sưởi hong tóc cho tôi, một người dùng hương cao xoa tròn trên tay chân tôi.

Còn có một muội muội cười ngọt như mía lùi, tay cầm chiếc tăm bạc, khéo léo bóc nho không làm nát một tí nào.

Bóc xong một quả, nàng ấy sẽ cười tươi như hoa gọi: "Cô nương, há miệng nào."

Nước chua ngọt tràn đầy miệng khiến lòng người thổn thức: Thời phong kiến, đám quý nhân này thật đáng chết, bắt một bầy các cô gái nhỏ mười bốn mười lăm tuổi hầu hạ bên mình.

Nhưng mà tôi cũng sắp chết đến nơi rồi, hưởng chút chăm sóc lúc lâm chung thì sao chứ?

Nghĩ vậy, trong lòng lại yên tâm thoải mái.

Chỉ tiếc một điều là chẳng thể cắt tóc. Tóc tôi đã dài gần tới sau gối, mỗi đêm phải tết thành hai đuôi ngựa rồi cuộn lại đặt ngoài gối.

Nếu không trở mình một cái là đè đứt không ít sợi, đau đến nhe răng trợn mắt.

Mỗi ngày có người ra vào giúp chúng tôi rửa mặt chải tóc nhưng không ai cắt tóc cho tôi, cũng chẳng ai cạo râu cho Hựu Niên.

Ấy là quy củ thiên lao: Trừ cai ngục, không ai được mang vật sắc nhọn vào, phòng có kẻ cướp dao giết người khiến trong ngục bạo loạn.

Chờ tóc khô, tôi chui lại vào trong chăn. Giơ cánh tay lên, ngửi thử nách và tay mình.

"Hì hì hì, ta thơm quá chừng."

Rồi lại ghé vào cổ Hựu Niên hít một hơi thật sâu.

"Hì hì hì, người huynh đệ, huynh cũng thơm lắm nha."

Tôi nhe răng cười khặc khặc.

Hựu Niên cứng đờ như khúc thịt khô treo mười năm, cả người chẳng dám động, ngay cả hô hấp cũng ngừng lại.

Một hồi lâu, hắn mới lấy tay đẩy trán tôi một cái, yếu ớt vô lực: "Tiểu Ngư, đừng nghịch ngợm nữa. Nàng còn muốn giữ danh tiết không?"

"Ta chết đến nơi rồi, còn danh tiết cái gì! Sung sướng được ngày nào hay ngày ấy."

"Nàng muốn... sung sướng?"

"Nàng muốn... sung sướng thế nào?"

Ánh mắt hắn lộ ra một phần kinh ngạc, hai phần vui mừng, rồi lại thêm ba phần buông xuôi, bốn phần…

Thôi bỏ đi, vốn từ của tôi nghèo nàn.

Dù sao thì, hắn chậm rãi buông tay khỏi trán tôi, hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, nằm thẳng người chẳng động đậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!