Chương 3: (Vô Đề)

Phần 3

Chưa yên ổn được mấy ngày, lão thái giám mặt trắng kia lại đến.

"Ồ, chốn lao ngục này thật náo nhiệt nha!"

Hỷ công công vẫy tay gọi người mở cửa ngục, không còn cái dáng vẻ lần trước dùng khăn che mũi làm cao nữa, thân thể béo ục ịch chầm chậm bước vào, từng tấm màn vải treo trong phòng chúng tôi bị lão lần lượt vén lên ngó qua một lượt.

Lão ta cười đến nỗi thịt mỡ toàn thân rung lên bần bật.

"Thế tử gia vốn là người sinh ra nơi ổ vàng, lần trước gặp ngài vẫn còn phong thái như xưa, gia ta còn lo ngài nghĩ quẩn mà tự cứa cổ mình —— sao mới không gặp một tháng mà ngài đã sa sút thành thế này rồi?"

"Các ngươi lui ra! Gia ta có chuyện trọng yếu cần thương nghị với Thế tử gia."

Đám cai ngục lui ra mấy chục bước, vài tên đại thái giám cường tráng đứng nghiêm chỉnh canh giữ nơi cửa.

Hỷ công công hướng về phía Bắc chắp tay: "Hoàng thượng của chúng ta anh minh thần thánh, điều tra ra trong kinh thành có một đám gian đảng, lén mang một phong mật chiếu của tiên đế xuất cung —— Thế tử gia có biết danh tính của đám gian đảng ấy không?"

"Gian đảng?" Hựu Niên cười nhạt: "Là chiếu thư truyền ngôi của tiên đế chứ gì? Thế nào, để thất lạc trong cung rồi ư?"

"Chủ nhân ngươi giết vua cướp ngôi, lại còn sợ không thể ngăn được miệng lưỡi người trong thiên hạ hay sao?"

"Thế tử gia nên thận trọng lời nói!"

Hỷ công công rít lên, giọng bén nhọn, một đôi mắt trợn trắng lườm ra ngoài cửa nhìn đám thái giám. Ngay cả kẻ theo mình, lão ta cũng không dám tin.

Vài tên thái giám quỳ rạp trên đất, chỉ hận sinh ra đã không có tai.

"Danh tính đám gian đảng ấy, ngoài tiền Thái tử thì Thế tử gia hẳn là người rõ ràng nhất —— Hoàng thượng nói, nếu ngài ngoan ngoãn ghi những cái tên ấy ra giấy, Hoàng thượng tâm tình tốt, có khi còn để lại cho ngài một mạng đấy."

Hựu Niên xoa đầu gối.

Ánh nến leo lét chiếu vào một mảnh thê lương trong mắt hắn.

"Cha ta bị ngũ mã phanh thây, mẹ ta treo cổ trước phủ cũng không thể cầu được cữu phụ mang binh tiến cung hộ giá."

"Vài đệ đệ bị chém đầu bêu xác, vài muội muội bị vứt vào quan kỹ quán, chỉ e chẳng còn ai sống sót."

"Hắn giết sạch nhà ta, để lại cho ta một mạng, ân điển lớn quá ha."

"Muốn giết muốn chém, cứ việc —— còn cái gọi là "gian đảng", đó là người trung nghĩa bảo vệ giang sơn xã tắc của triều Thịnh ta!"

Hắn quát một tiếng như sấm, ánh mắt rực lửa.

Một tiếng ấy chấn động lồng ngực tôi, suýt chút nữa bật thốt thành lời khen.

Thập Ngũ quỳ sụp trước hắn, dập đầu từng cái nặng nề.

"Chủ nhân, ngài khai đi, khai một người cũng được… danh sách kia chỉ có Thái tử và ngài biết, tân đế không dám tra hỏi Thái tử nhưng tra tấn ngài thì chẳng có gì phải kiêng dè cả!"

Ánh mắt Hựu Niên dừng trên hắn ta rất lâu.

Tôi không thấy rõ thần sắc hắn, chỉ thấy ánh nến mờ nhạt chiếu lên lưng in thành một đường cong nhẹ.

Trước đây dù chân phải đau đến mấy, mỗi lần hắn ngồi dậy, sống lưng vẫn thẳng như tùng. Phong thái công tử thế gia đã ăn vào xương tủy, dù sa cơ cũng không mất.

Hiện nay, hắn đau đến mức đã khom lưng rồi.

Cựu bộc đến chiêu hàng, khuyên hắn làm phản đồ…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!