Chương 8: Cậu sợ tôi?

Chàng trai vẫn còn đang khẽ ngửi, hơi thở nhè nhẹ phả vào tai.

Hai tay Thẩm Hạc nắm chặt, đột nhiên xoay người, nhanh chóng đẩy Trần Thanh Đường ra.

Hai người biến thành ngồi đối diện nhau.

Ánh mắt chạm nhau, dây dưa với nhau, Thẩm Hạc tự dưng nhớ tới câu nói của Ngụy Ngạn…

"Người đó chắc chắn muốn ngủ với cậu, có ý đồ bất chính với cậu."

Có thứ gì đó đang trào dâng trong lồng ngực hắn, cuồn cuộn, dưới tác động của rượu nó bị khuếch đại gấp bội, như thủy triều dâng cao, xô đẩy hỗn loạn.

Môi Thẩm Hạc mấp máy, dường như sắp nói ra điều gì đó.

Nhưng mũi tên vào giây phút cuối cùng rời dây cung lại bị hắn cứng rắn ghìm lại.

Thẩm Hạc không nói được.

Nói gì? Lẽ nào hắn phải hỏi Trần Thanh Đường "Cậu có phải muốn ngủ với tôi không"?

Không thể nói.

Nói ra thì cả hai đều không còn đường lui nữa.

Hắn không muốn làm hỏng mối quan hệ với Trần Thanh Đường hay trở nên lúng túng.

Hai người im lặng nhìn nhau, bầu không khí kỳ lạ khiến người ta khó chịu râm ran, giống như dây leo sinh trưởng điên cuồng trong hang động âm u, nhanh chóng bò đầy không gian chật hẹp này, bao phủ hai người kín không một kẽ hở.

Trần Thanh Đường thu hết phản ứng của hắn vào mắt, ý cười nơi khóe miệng ẩn vào trong bóng tối.

Người này, rõ ràng lời đã đến miệng rồi mà vẫn có thể nhịn trở về?

Được, vậy anh thay đổi chiến lược.

Khi Trần Thanh Đường ngẩng đầu lần nữa, trong đáy mắt là vẻ tủi thân khó hiểu, lộ ra hơi nước ẩm ướt sau khi bị rượu hun nóng: "Sao cậu đẩy tôi?"

Thẩm Hạc khô khốc: "Gần quá."

Trần Thanh Đường chậm rãi nói, vốn định làm ra vẻ say khướt, nhưng nhờ vậy mà giọng nói lại thêm vài phần mập mờ quyến rũ:

"Người cậu thơm quá, tôi muốn gần cậu một chút… gần một chút, tôi sẽ thoải mái hơn…"

Thẩm Hạc nín thở: "Đừng như vậy."

Trần Thanh Đường một tay chống giữa hai người, người nghiêng về phía trước: "Thẩm Hạc, cậu xịt nước hoa gì vậy?"

Lưng Thẩm Hạc đã chạm vào cửa xe, hắn không thể nào lui được nữa.

Hắn chỉ có thể quay mặt đi, giọng trầm trầm: "Tôi không xịt nước hoa."

Trần Thanh Đường nhẹ giọng nói: "Nhưng cậu thơm quá… mũi tôi nhạy cảm, lại bị viêm mũi không chịu được nhiều mùi, cậu là trường hợp ngoại lệ."

"Trong xe khó chịu đến mức làm tôi choáng váng đầu óc, chỉ có gần cậu mới thoải mái hơn…"

Những lời này giống như một hòn đá ném vào mặt hồ yên tĩnh, bốn lạng mà cứ ngỡ nặng ngàn cân, khơi dậy trong lòng Thẩm Hạc một vòng sóng nước rất nhỏ, nhưng lại khiến người ta không thể bỏ qua.

Thẩm Hạc đột nhiên nhận ra điều gì đó, vẻ mặt khựng lại trong giây lát.

Trần Thanh Đường nhẹ nhàng nắm lấy vạt áo Thẩm Hạc: "Chỉ có cậu là thơm, cậu thơm quá… thật sự không xịt nước hoa sao…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!