Ngày đính hôn hôm đó là một ngày nắng ráo, bầu trời không một gợn mây.
Thời tiết tháng Tám nóng bức, trong phòng điều hòa mở hết công suất.
Sở Hy nằm sấp trên ghế sofa, vừa ăn dưa hấu ướp lạnh vừa chơi game.
Trần Thanh Đường ngồi trước bàn, chỉnh lại kiểu tóc, giết thời gian.
Sở Hy chơi xong một ván game, ngẩng đầu hỏi anh: "Thẩm Hạc đâu rồi, cậu ta đi đâu mất tiêu thế?"
Trần Thanh Đường: "Chắc là ở tiền sảnh tiếp khách, nhà họ mời nhiều khách lắm."
Bao gồm cả các đối tác kinh doanh, những người giàu có đều thích lợi dụng các buổi tiệc lớn nhỏ để mở rộng quan hệ, nhân tiện bàn chuyện làm ăn.
Ông nội Thẩm cũng lớn tuổi rồi, một mình không tiếp đãi xuể.
Sở Hy "à" một tiếng: "Cậu thì sao, sao cậu không đi?"
Trần Thanh Đường vừa xoa kem dưỡng tay vừa nói: "Mệt người lắm. Với lại người đông, mùi sẽ lẫn lộn, hôm nay nhiều người xịt nước hoa, ngửi không quen…"
Thẩm Hạc biết mũi anh nhạy cảm với mùi nên những nơi đông người hắn đều không để anh đi.
Sở Hy đổi tư thế, chống tay lên đầu: "Vậy người nhà Thẩm Hạc sẽ không cảm thấy cậu không có lễ nghĩa chứ?"
Trần Thanh Đường vừa định nói, cửa bỗng mở ra, một bóng người cắt ngang lời anh.
Hai người trong phòng nhìn vị khách không mời này, ngơ ngác nhìn nhau.
Trần Thanh Đường lễ phép hỏi: "Xin hỏi ngài đi nhầm phòng nhỉ, không tìm thấy sảnh tiệc phải không? Ra ngoài rẽ phải rồi đi thẳng."
Người đàn ông mặt không biểu cảm, thờ ơ nhìn anh, ánh mắt dò xét và soi mói như núi đè xuống: "Tôi là cha của Thẩm Hạc."
Trần Thanh Đường khẽ dừng lại, Sở Hy cũng lập tức ngồi thẳng dậy.
Trần Thanh Đường vẫn giữ nụ cười lễ phép nhưng nụ cười này không vì ông ta là cha của Thẩm Hạc mà sâu thêm chút nào: "Sảnh tiệc ra ngoài rẽ phải, không cần cảm ơn."
Cha Thẩm hoàn toàn không để ý đến anh, tự mình đi một vòng trong phòng, ánh mắt lướt qua anh từ trên xuống dưới: "Mặc cái quần áo gì thế, cả cái ghim cài ngực của cậu nữa, kim cương trên đó đều là hàng thứ cấp."
Trần Thanh Đường nét mặt không đổi: "Cảm ơn đã quan tâm, trang phục và phụ kiện của tôi và Thẩm Hạc hôm nay đều do mẹ tôi tự tay đi cửa hàng chọn."
Gia đình nhà họ Trần dù sao cũng không giàu có bằng nhà họ Thẩm, những thứ này đã là tốt nhất trong khả năng của họ rồi.
Trần Thanh Đường cảm thấy rất tốt, Thẩm Hạc cũng cảm thấy rất tốt.
Cha Thẩm vỗ tay, một người đàn ông tinh anh mặc vest từ ngoài cửa bước vào, tay xách hai bộ quần áo và một cái túi.
Cha Thẩm nhận đồ, ném chúng xuống trước mặt Trần Thanh Đường: "Đi thay."
Trần Thanh Đường nghi hoặc: "Tại sao?"
Cha Thẩm bình thản nói: "Khách khứa nhiều như vậy, đều là nhân vật có tiếng trong xã hội, hai cậu mặc rẻ tiền như vậy ra thể thống gì, đừng làm mất mặt nhà họ Thẩm."
Trần Thanh Đường đột nhiên bật cười, như xem trò cười mà xòe tay ra: "Mặt mũi nhà họ Thẩm liên quan gì đến tôi."
"Hơn nữa, mặt mũi nhà họ Thẩm chỉ vì một bộ quần áo mà mất sao? Vậy nhà họ Thẩm có thật sự có mặt mũi không, nếu mặt mũi nhà họ Thẩm mỏng manh đến vậy, tôi có khoác long bào thì người khác cũng sẽ không tôn trọng tôi hơn."
Sở Hy cũng thẳng lưng khẽ nói: "Đúng vậy…"
Trong mắt cha Thẩm lóe lên sự sắc bén: "Nếu sau này cậu cứ giữ thái độ như vậy thì nhà họ Thẩm có lẽ không hoan nghênh cậu, cậu cũng không phù hợp để bước vào nhà họ Thẩm, đừng tưởng đính hôn rồi là có thể lâu dài."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!