Ra khỏi căn tin, Trần Thanh Đường nhận được một cuộc điện thoại.
Là chủ nhà gọi, báo rằng ngày mai là hạn cuối thuê nhà, nhắc anh nhớ chuyển đồ đi.
Căn nhà đó Trần Thanh Đường thuê từ học kỳ trước, thuê hai quý, học kỳ này anh bỗng dưng muốn chuyển vào ký túc xá Thẩm Hạc nên không gia hạn nữa.
Trong nhà vẫn còn để khá nhiều đồ.
Nếu đợi đến mai mới dọn thì có lẽ sẽ không kịp.
Trần Thanh Đường dứt khoát về nhà trọ dọn dẹp luôn, tối nay không về ký túc xá nữa.
Sau khi Trần Thanh Đường đi, nhóm Thẩm Hạc cùng Ngụy Ngạn đến siêu thị lớn của trường mua chút đồ ăn vặt và đồ dùng hàng ngày.
Dọc đường đi, Ngụy Ngạn luôn cười nói huyên thuyên, trò chuyện rất vui vẻ với La Tân.
Chỉ có Thẩm Hạc là không nói một lời.
Gần đến ký túc xá, Ngụy Ngạn quay đầu lại, thấy Thẩm Hạc vẫn đi theo sau: "Anh Thẩm, cậu không về nhà à? Hôm nay muốn ở lại ký túc xá?"
Thẩm Hạc khẽ giật mình, ngẩng đầu nhìn mới phát hiện đã đến khu nhà ký túc xá.
Thẩm Hạc: "Không phải."
Ngụy Ngạn nheo mắt: "Cậu sao vậy? Có gì đó không đúng lắm."
Thẩm Hạc không nói gì, nhìn chằm chằm cậu ta, nhìn vài giây rồi đột nhiên bước lên hai bước, ghé đầu vào cổ Ngụy Ngạn.
Sau đó cánh mũi khẽ động đậy, ngửi một cái.
Nhận ra Thẩm Hạc vừa làm gì, mặt Ngụy Ngạn lập tức trở nên méo mó, da gà nổi hết cả lên.
Nếu không phải người này là Thẩm Hạc, cậu ta đã theo phản xạ tự nhiên vật người kia một cú qua vai rồi.
Thẩm Hạc lùi lại, nói với cậu ta một câu: "Ngụy Ngạn, người cậu thơm quá."
Ngụy Ngạn: "…"
Ngụy Ngạn như nhìn thấy ma, kéo La Tân bên cạnh che trước mặt mình: "Đừng, đừng đùa! Anh em cả mà!"
La Tân cũng chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì.
Lúc này, Thẩm Hạc nhìn La Tân, lại bước lên hai bước ghé sát, cúi đầu ngửi vài cái trên người La Tân.
La Tân cứng đờ cả người, đứng đó mặt đỏ bừng.
Thẩm Hạc lại lùi lại, nói với cậu ấy một câu: "La Tân, cậu thơm quá."
La Tân cúi đầu ngượng ngùng: "…Anh Thẩm đừng vậy, tớ sợ."
Ngụy Ngạn khom lưng, thò nửa cái đầu ra từ sau lưng La Tân: "Không phải, anh Thẩm, cậu đang trêu bọn tớ tìm niềm vui đấy à?"
Thẩm Hạc mím môi, rất nghiêm túc nói: "Tôi đang bắt chước."
Thẩm Hạc muốn thông qua việc mô phỏng hành vi, lời nói của Trần Thanh Đường để hiểu rõ Trần Thanh Đường đang nghĩ gì.
Cố gắng suy đoán động cơ, mục đích và tâm tình của Trần Thanh Đường.
Nếu mấy lần trước là ảo giác, việc Trần Thanh Đường ôm áo khoác của hắn khi ngủ có thể nói là do cậu ấy ngủ mơ màng, thì chuyện vừa rồi—
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!