*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thứ hai, Thẩm Hạc đến lớp như thường lệ, cũng như thường lệ giữ chỗ bên cạnh cho Trần Thanh Đường.
Kết quả hôm đó, cả tiết học hắn đều đợi mà Trần Thanh Đường không đến.
Thẩm Hạc lấy điện thoại ra, mở khung chat, trên đó toàn là những lời tự nói của một mình hắn, một mảng màu xanh lục chói mắt mà nặng nề.
Thẩm Hạc: Đến ký túc xá bình an chưa?
Thẩm Hạc: Trả lời anh đi
Thẩm Hạc: Hôm nay nhà có việc, cũng không về trường được, ngày mai anh sẽ về đi học, buổi sáng em muốn ăn gì?
Thẩm Hạc: [Đối phương không nhận cuộc gọi]
Thẩm Hạc: Anh mua bánh bao và sữa rồi, sắp đến lớp
Thẩm Hạc: Anh đến rồi, em còn bao lâu nữa, bánh bao sắp nguội rồi
Thẩm Hạc: Trả lời anh đi
Thẩm Hạc hít sâu một hơi, bọn họ đã một ngày hai đêm không gặp nhau rồi.
Cảm giác giống như phản ứng cai nghiện, khiến Thẩm Hạc khó nhịn được cứ bồn chồn, ngực đau như bị xi măng nặng nề đè lên.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Khi tiếng chuông tan học vang lên, Thẩm Hạc vẫn còn ngẩn ngơ nhìn chỗ trống bên cạnh.
Ngụy Ngạn vừa thu dọn cặp sách vừa nói: "Ê Tiểu Trần hôm nay trốn học à? Kỳ lạ thật. May mà thầy này không điểm danh."
Trong trường đại học, mặc dù sinh viên trốn học là chuyện thường, còn có người nhờ người khác đi học thay mình, nhưng Trần Thanh Đường luôn rất ngoan, chưa từng bỏ một tiết học nào.
Cũng chưa từng trốn học còn có Thẩm Hạc, Ngụy Ngạn và La Tân đều từng trốn.
La Tân có chút lo lắng: "Tiểu Trần đã hai ngày không về ký túc xá rồi. Tối cậu ấy ngủ ở đâu, chỗ đó có an toàn không, có vệ sinh không?"
Ngụy Ngạn "hầy" một tiếng: "Dù sao cậu ấy cũng là người trưởng thành rồi, không cần chúng ta lo lắng, có lẽ chiều nay hoặc ngày mai sẽ về thôi."
Quay đầu lại thấy Thẩm Hạc rất bình tĩnh thu dọn sách, Ngụy Ngạn thấy kỳ lạ bèn hỏi: "Anh Thẩm sao cậu không lo lắng Tiểu Trần đi đâu rồi? Bình thường hai người không phải dính nhau nhất sao, một lát cũng không rời được."
Trên mặt Thẩm Hạc không có biểu cảm gì, mang cặp lên lưng, không để ý đến cậu ta mà đi thẳng.
Ngụy Ngạn nhìn Thẩm Hạc, lại nhìn La Tân: "Cậu ấy không để ý đến tớ? Hôm nay tớ có làm gì đâu nhỉ?"
La Tân nhún vai với cậu ta, đeo cặp nhanh chóng đuổi theo Thẩm Hạc.
Đến lớp học tiết sau, Thẩm Hạc ngồi xuống, bày sách vở ra, tay cầm một cây bút.
Rồi cứ thế nhìn chằm chằm vào cửa lớp.
Từng đợt từng đợt đầu người đen nghịt chen vào, kèm theo tiếng ồn ào náo nhiệt, nam nữ cao thấp béo gầy đều có.
Chỉ không có Trần Thanh Đường.
Thẩm Hạc mặt không biểu cảm liếc nhìn đồng hồ treo trên tường.
Còn hai phút nữa là vào học.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!