Chương 42: Cuối cùng hắn cũng hoàn toàn mất khống chế

Thẩm Hạc: Hưng phấn về mặt cơ thể có tính không?

Hai ngày nay càng nghiêm trọng hơn, hưng phấn đến mức Thẩm Hạc đã không thể xử lý được nữa.

Ngụy Ngạn: !!! Cái quái gì vậy?

Ngụy Ngạn: Trời ơi, cậu đã làm gì Tiểu Trần ngây thơ trong sáng vậy?!

Thẩm Hạc không để ý, tiếp tục hỏi: Những điều cậu nói là biểu hiện, còn cảm nhận thì sao?

Thẩm Hạc: Thích một người sẽ có cảm giác gì

Tối qua người bạn trên mạng kia nói, hắn thích Trần Thanh Đường về mặt sinh lý, Thẩm Hạc nghĩ cả đêm, càng nghĩ càng khó chấp nhận.

Nếu chỉ là thích về mặt sinh lý, vậy thì khác gì súc sinh đ*ng d*c đâu chứ.

Hơn nữa còn là với một người đàn ông, người đàn ông này còn là bạn thân của mình…

Cảm giác tội lỗi dày vò Thẩm Hạc, trên đầu hắn như treo một thanh kiếm tùy thời xét xử.

Nhưng lại có một sự hưng phấn kỳ lạ…

Thẩm Hạc cảm thấy mình không chỉ là đê tiện, xấu xa nữa.

Hắn đã phát điên rồi, phát điên đến mức không thể hiểu nổi.

Thẩm Hạc không tin, hắn đối với Trần Thanh Đường chỉ đơn thuần là thèm muốn thân thể, đơn thuần là đ*ng d*c.

Hắn muốn làm rõ, thích rốt cuộc là cái gì.

Ngụy Ngạn: Cảm nhận à, có lẽ là an tâm? Trong lòng ấm áp, kiên định? Cảm giác mình được chữa lành??

Ngụy Ngạn: Ai ya, mỗi người trải nghiệm khác nhau, cảm nhận cũng khác nhau mà, dù sao tớ cảm thấy như vậy đấy

Ngụy Ngạn: Không nói với cậu nữa, bé cưng của tớ gọi rồi

Thẩm Hạc nhìn màn hình điện thoại, như muốn khắc những dòng chữ kia vào tận đáy lòng, để hiểu thật sâu sắc.

Xe dừng lại trước cổng một tòa nhà cao cấp.

Thẩm Hạc cất điện thoại xuống xe.

Cha Thẩm đi song song với hắn: "Vào trong đừng mất đi lễ nghĩa, chào hỏi cho đàng hoàng, phải khiêm tốn nhưng không tự ti."

Ông thấy Thẩm Hạc lơ đãng, hơi nhíu mày: "Đừng lơ đãng, nghe thấy không?"

Thẩm Hạc "vâng" một tiếng.

Trong sảnh đã có rất nhiều người qua lại.

Mọi người thấy cha Thẩm đều tỏ vẻ cung kính thậm chí có chút lấy lòng, còn cha Thẩm đối mặt với sự nhiệt tình của họ, chỉ khẽ gật đầu, tao nhã mà cao cao tại thượng.

Cha Thẩm tùy tiện nhận lấy hai ly rượu từ phục vụ, một ly đưa cho Thẩm Hạc, cười nói với hắn: "Đi thôi. Ta đưa con đi làm quen với mọi người."

Đã đến lúc đưa người con trai ưu tú mà ông dày công bồi dưỡng này ra mắt trước công chúng.

Cha Thẩm vừa đi về phía trước, vừa nhỏ giọng giới thiệu với Thẩm Hạc: "Kia là bác Tần, làm bất động sản, nhà mình có việc làm ăn hợp tác, nói chuyện ngọt một chút."

Người gọi là bác Tần kia, mặc một bộ vest đặt may riêng, ôm người vợ trẻ đẹp gần như có thể làm con gái ông ta, đang nói chuyện với người khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!