*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Mười phút sau, Thẩm Hạc mới nhìn thấy tin nhắn trả lời của Trần Thanh Đường.
Mười phút trước, Trần Thanh Đường nói buồn ngủ nên muốn đi ngủ, Thẩm Hạc có chút không nỡ buông tay anh ra.
Trong phòng ngủ rất yên tĩnh, chỉ có ánh trăng yếu ớt chiếu vào từ cửa sổ hé mở.
Thẩm Hạc nằm im trên giường, mở mắt, thế nào cũng không ngủ được.
Chiếc chăn mỏng đắp trên bụng dưới bị nhô lên một đường cong, trạng thái này đã kéo dài gần hai tiếng.
Chết tiệt.
Thẩm Hạc thở dài, cầm điện thoại lên xem.
Một tiếng trước hắn gửi tin nhắn cho một người bạn trên Douyin, không biết đối phương đã trả lời chưa.
Thẩm Hạc mở Douyin, khi nhìn thấy chấm đỏ trong cột tin nhắn, lông mày hắn giật một cái.
Bấm vào khung chat, khi lướt thấy câu "Bạn không bị bệnh, chỉ là bạn thích cậu ấy thôi", ánh mắt hắn đột nhiên ngưng lại.
Trần Thanh Đường thực ra cũng chưa ngủ, anh điều chỉnh độ sáng điện thoại xuống thấp nhất, cộng thêm rèm giường chống sáng che chắn, không ai phát hiện ra anh vẫn đang xem điện thoại.
Từ vừa nãy, Trần Thanh Đường đã chờ, đợi rất lâu, anh sắp buồn ngủ rồi mà vẫn chưa thấy Thẩm Hạc trả lời tin nhắn.
Cho đến lúc này, Trần Thanh Đường đột nhiên nghe thấy một tiếng hít sâu nặng nề.
Dù chỉ kéo dài hai giây nhưng anh vẫn nghe rất rõ.
Sau đó phía trên đầu anh, bên hướng Thẩm Hạc vang lên một tiếng "bịch" trầm đục, giống như có thứ gì đó rơi xuống giường.
Không cần đoán cũng biết chắc là điện thoại.
Xem ra Thẩm Hạc bị chấn động không nhỏ.
Trần Thanh Đường vui vẻ trở mình, giả vờ bị hắn làm tỉnh giấc, hạ giọng làm bộ ngái ngủ, cố ý hỏi hắn: "Sao thế?"
Thẩm Hạc: "…Không sao. Điện thoại rơi thôi."
Giọng nói khàn hơn vừa nãy, mang theo chút âm mũi, giống như một vò rượu tinh khiết và thơm ngon ủ tận mười mấy năm.
Trong bóng tối nghe có vẻ khô khốc.
Trần Thanh Đường mềm giọng, mơ màng nói: "Ôi… vậy anh nhẹ chút, em ngủ không sâu…"
Thẩm Hạc: "Xin lỗi."
Trần Thanh Đường không nói gì nữa, mím môi cười.
Lúc này màn hình điện thoại cuối cùng cũng hiện lên tin nhắn trả lời của Thẩm Hạc.
Thẩm Hạc: Đó chính là thích sao
Vậy Ngụy Ngạn thường xem phim, lần nào cũng nhìn những người phụ nữ trong phim rồi làm thế nọ thế kia, chẳng lẽ cậu ta thích hết tất cả phụ nữ sao?
Vậy người cậu ta thích cũng nhiều thật đấy.
Loại thích này cũng quá thấp kém, quá rẻ tiền, khiến Thẩm Hạc cảm thấy ghê tởm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!