Mi mắt Trần Thanh Đường không ngừng run rẩy, tim đập như một trận động đất lớn.
Thẩm Hạc chú ý đến sự cứng đờ của anh, dừng lại hai giây, mạnh mẽ buông Trần Thanh Đường ra, mặt đỏ tới tận cổ:
"…Xin lỗi. Anh như vậy có phải không thích hợp không? Nếu em không thích lần sau anh sẽ không làm nữa."
Vừa rồi Thẩm Hạc hoàn toàn là tình khó kiềm chế.
Thấy Trần Thanh Đường kinh ngạc, Thẩm Hạc mới ý thức được hành vi này có lẽ đã vượt quá giới hạn, mạo phạm.
Khiến đối phương không thoải mái.
Thẩm Hạc vốn dĩ không am hiểu chuyện đó, sạch sẽ như tờ giấy trắng.
Lại bởi vì thời gian này Trần Thanh Đường cố ý dụ dỗ, thành công khiến Thẩm Hạc làm mờ ranh giới giữa bạn thân và người yêu, cũng làm mờ định nghĩa về từ "ám muội".
Thẩm Hạc phán đoán hành vi của mình có thích hợp hay không, chỉ xem Trần Thanh Đường có bài xích hắn hay không.
Phán đoán giữa hai người có ám muội hay không, cũng chỉ xem hắn có phản ứng sinh lý xấu xa với Trần Thanh Đường hay không.
Trần Thanh Đường hoàn hồn, ngược lại khóe môi cong lên một nụ cười.
Thẩm Hạc thật là càng ngày càng thú vị.
Trần Thanh Đường ngước mắt, nhẹ nhàng liếc nhìn Thẩm Hạc, dùng giọng điệu dịu dàng, nhân từ an ủi chút cảm giác tội lỗi của Thẩm Hạc:
"À, không phải, là anh quá đột ngột, em hơi bất ngờ thôi."
Anh lại nhấc chân lên, dùng đầu ngón chân giẫm vào xương quai xanh của Thẩm Hạc, rồi trèo lên một chút nữa, ngón chân giẫm vào yết hầu nhô lên của Thẩm Hạc, còn cố ý nhẹ nhàng điểm hai cái.
Trần Thanh Đường nhìn yết hầu kia hưng phấn nhô lên, rồi lại khắc chế mà hạ xuống, nhìn đồng tử Thẩm Hạc hơi run rẩy, không khỏi thích chí nheo mắt:
"Anh thì sao, anh cảm thấy em chạm vào anh như vậy, có thích hợp không? Có phản cảm không? Nếu anh không thích…"
"Anh thích." Hô hấp Thẩm Hạc nặng nề, ánh mắt như rắn độc cuốn lấy Trần Thanh Đường gắt gao.
Giống như sợ anh thu hồi sự thân mật ban ơn này, Thẩm Hạc nắm lấy bắp chân Trần Thanh Đường.
Hắn nắm lấy bắp chân trắng như ngó sen kia, tay trượt xuống, trượt đến chỗ mắt cá chân nhô ra, dừng lại dùng ngón cái v**t v* nhẹ nhàng, lặp lại:
"Anh thích em chạm vào anh như vậy… chạm nữa đi."
Trần Thanh Đường nhìn Thẩm Hạc hơi ngửa đầu, vẻ mặt si mê như cầu nguyện với thần linh, tâm trạng đặc biệt tốt: "Thẩm Hạc, đừng làm nũng."
Trần Thanh Đường là một người xấu xa, anh thích treo cao d*c v*ng của đối phương, rồi thỏa mãn một chút, nhưng lại không hoàn toàn thỏa mãn.
Khiến người ta ăn lưng lửng dạ.
Chỉ khi nếm được mùi vị, mới muốn nhiều hơn, chỉ khi ăn lưng lửng dạ, mới mong nhớ đến bữa sau.
Trần Thanh Đường tìm một cái cớ muốn rút chân về: "Em hơi mệt rồi, muốn lên giường nằm nghỉ."
Thẩm Hạc nắm lấy mắt cá chân anh không chịu buông.
Trần Thanh Đường hơi hếch cằm: "Thẩm Hạc, buông em ra."
Giọng anh rất ôn hòa, nhưng mệnh lệnh trong giọng nói không cho phép kháng cự.
Thẩm Hạc cau mày sâu xuống, cuối cùng vẫn buông tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!