Ngay lúc hai người giằng co, cửa nhà vệ sinh bị đẩy ra, những bạn học khác đi vào.
Khoảnh khắc đó, Thẩm Hạc theo bản năng che chở Trần Thanh Đường, ôm người vào lòng.
Rồi cẩn thận kéo cổ áo đang trượt xuống vai anh lên, chỉnh lại quần áo đàng hoàng, không cho ai nhìn thấy.
Trần Thanh Đường ngửa đầu nhìn hắn, không biết sống chết hỏi: "Còn muốn không?"
Yết hầu Thẩm Hạc khẽ động, ánh mắt hắn từ mắt Trần Thanh Đường, trượt xuống chiếc cổ mê người kia, rất lâu không động đậy.
Lý trí và d*c v*ng lại lần nữa giằng co.
Thẩm Hạc dùng rất nhiều sức lực, cuối cùng mới dời mắt xuống đất: "Không được…"
Giọng nói trầm thấp, cố gắng đè xuống sự khó nhịn.
Nụ cười trên khóe môi Trần Thanh Đường từ từ mở rộng, anh thích dáng vẻ này của Thẩm Hạc.
Dáng vẻ muốn mà không dám muốn, nhưng lại điên cuồng muốn, thế là chỉ có thể liều mạng kìm chế lại.
Giống như một con chó lớn rõ ràng có đồ ăn ngon ngay trước mắt, lại không thể ăn.
Trần Thanh Đường xấu bụng vòng tay ôm cổ hắn, nhẹ giọng kề vào tai nói: "Thật sự không muốn sao?"
Yết hầu Thẩm Hạc khẽ động.
Trần Thanh Đường há miệng muốn nói gì đó, một bàn tay lớn chụp lấy miệng anh.
Thế là anh chỉ có thể bất lực, vô tội xoay tròn con ngươi, muốn nói lại thôi, nhìn Thẩm Hạc.
Cơ hàm của Thẩm Hạc bạnh ra một thoáng: "Đừng nói nữa."
Chết tiệt.
Thẩm Hạc chưa bao giờ cảm thấy sức chịu đựng của mình kém đến vậy.
Thấy thái độ hắn kiên quyết như vậy, Trần Thanh Đường tạm thời tha cho hắn, giơ tay chỉ ra ngoài, Thẩm Hạc buông tay đang che miệng anh ra.
Trần Thanh Đường: "Đi ăn cơm đi, em đói lắm rồi."
Thẩm Hạc thở phào nhẹ nhõm, khôi phục vẻ bình thản thường ngày: "Được."
Đợi hai người về đến chỗ ngồi, Ngụy Ngạn và La Tân đã bắt đầu ăn.
Bọn họ đang nói chuyện về chuyện cuối kỳ, thấy Thẩm Hạc về, Ngụy Ngạn liền nói: "Anh Hạc, cậu ôn tập thế nào rồi?"
Thẩm Hạc: "Chưa ôn tập."
Ngụy Ngạn vội vàng nhét một miếng cơm lớn vào miệng: "Không thể nào? Đã là tháng cuối học kỳ này rồi, các môn học lục tục thi hết, cậu học giỏi như vậy, sao có thể chưa ôn tập? Tớ không tin."
Thẩm Hạc hạ một đòn đả kích cậu ta: "Tôi học hết rồi."
Bởi vì bình thường học hành chăm chỉ, đã học hết, học rất tốt, cho nên cuối kỳ đối với Thẩm Hạc mà nói, hoàn toàn không là gì cả, căn bản không cần ôn tập.
Ngụy Ngạn "a" một tiếng kêu thảm thiết: "Đáng ghét! Tớ bị dính chí mạng rồi! Tiểu Trần đâu?"
Trần Thanh Đường đang chọn đồ ăn, bây giờ mỗi ngày gắp những món rau không thích trong bát, tiện tay ném cho Thẩm Hạc, đã thành thói quen của anh, cũng là thói quen của Thẩm Hạc.
Nghe Ngụy Ngạn hỏi như vậy, lười biếng đáp một câu: "Tôi cũng học hết rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!