Chương 34: Muốn chạm vào chỗ đó, được không?

Trần Thanh Đường về phòng, đóng cửa mạnh đến mức như muốn trút giận.

"Rầm" một tiếng, La Tân đang trải ga giường xuống sàn cũng giật mình.

La Tân liếc nhìn anh một cái, rồi vội vàng dời mắt đi, tay vẫn không ngừng làm việc: "Sao, sao vậy?"

Trần Thanh Đường cười nhạt: "À, không sao."

Rồi nhìn xuống chiếc chăn bông trên sàn: "Cậu muốn ngủ dưới đất à? Chúng ta có thể ngủ chung giường mà."

Vẻ mặt La Tân hơi kỳ lạ, cúi đầu: "Tớ ngủ chung với người khác không quen, hơn nữa thời tiết này cũng không lạnh."

Trần Thanh Đường dịu dàng nói: "Nhưng ngủ dưới sàn cứng lắm."

Anh vừa nói vừa đứng dậy, muốn ôm chăn của La Tân lên giường.

La Tân lại rất vội vàng, một tay giật lấy ôm vào lòng, ấp úng: "Không, không sao! Tớ, tớ ở nhà toàn ngủ giường ván, đều là giường cứng nên không sao đâu…"

Trần Thanh Đường cứ cảm thấy cậu ấy kỳ lạ, rõ ràng lần tụ tập khi nhập học, mọi người đến nhà Thẩm Hạc ngủ tạm, bọn họ cũng ngủ chung một giường.

Lúc đó La Tân không hề tỏ vẻ phản cảm hay không muốn.

Sao lần này lại…

Trần Thanh Đường đột nhiên nhận ra điều gì đó, anh ngồi xuống mép giường, một tay chống đầu nhìn La Tân.

La Tân bị anh nhìn đến không thoải mái, nghiêng người quay lưng lại với anh, rồi tiếp tục trải ga giường.

Trần Thanh Đường thích nhất "bắt nạt" người thật thà, trong xương tủy anh vốn có tính xấu này.

Cứ xấu xa, cố ý cười như không cười hỏi một câu: "Vừa nãy cậu đi đến chỗ phòng tắm à?"

Mắt La Tân chớp một cái mở to, cậu ấy cứng ngắc lắc đầu: "Không, không có, tớ không có…"

Trần Thanh Đường làm bộ gật đầu, trong lòng đã hiểu rõ bảy tám phần.

Đứa bé này, chắc là thấy anh với Thẩm Hạc thân mật, bị dọa sợ rồi.

Đồ chó chết tiệt, sao cứ phải ở cửa phòng tắm, bọn họ vào phòng không được à?

Vào phòng rồi… anh còn có thể to gan hơn nữa.

Trần Thanh Đường cũng không ép hỏi La Tân nữa, giúp cậu ấy trải xong chỗ ngủ dưới đất, rồi mới cởi giày lên giường, thoải mái nằm xuống.

Rất nhanh, La Tân cũng xong việc, cậu ấy tắt đèn rồi nằm xuống.

Trần Thanh Đường mở mắt nhìn trần nhà, đột nhiên nhẹ nhàng thả một quả bom: "Thật ra tôi là người đồng tính, cậu không ngại chứ."

Trong căn phòng tĩnh lặng vang lên một chuỗi tiếng hít sâu rất dài.

Trần Thanh Đường ngáp một cái: "Vốn dĩ đây là chuyện riêng tư của tôi, tôi không muốn nói cho người khác biết. Thứ nhất, tôi là người rất coi trọng sự riêng tư, thứ hai, tôi không thích vì xu hướng tính dục mà gây ra phiền phức gì."

Bao gồm cả những kẻ theo đuổi phiền phức.

Trần Thanh Đường: "Nhưng bây giờ tôi có che giấu nữa cũng vô nghĩa —"

Anh nói được nửa câu, đột nhiên "tách" một tiếng, đèn bật sáng.

Ánh sáng trắng xóa chói thẳng vào mắt người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!