Sự xâm lược bộc lộ ra ngoài của Thẩm Hạc chỉ giằng co trong chốc lát.
Rất nhanh, hắn run rẩy hàng mi quay đầu đi.
Trần Thanh Đường nhìn gân xanh nổi lên dưới mái tóc trên trán hắn, ngón cái chậm rãi nhẹ nhàng v**t v* mạch đập bên cổ hắn, kiên nhẫn dụ dỗ hỏi: "Không muốn sao?"
Thẩm Hạc không cách nào nói dối được, chỉ nhìn xuống đất, nhưng tâm trạng rối bời vẫn lộ ra một chút từ giữa đôi lông mày nặng trĩu của hắn.
Muốn… muốn đến phát điên rồi.
Nhưng điều này không đúng.
Hắn không thể.
Trần Thanh Đường nắm lấy ngón tay hắn nghịch, vừa ung dung tiếp tục tấn công: "Dạo này, cậu thường xuyên nhìn chằm chằm vào cổ tớ, tớ còn tưởng cậu có ý gì với nó chứ."
Bí mật bị vạch trần, Thẩm Hạc bỗng dưng nhìn Trần Thanh Đường.
Khóe miệng Trần Thanh Đường cong lên cười nhạt: "Nhìn tớ như vậy làm gì. cậu muốn nói không có?"
Anh dần nghiêng người về phía trước, ghé sát Thẩm Hạc, đến khi hai người chỉ cách nhau một lòng bàn tay, mới dừng lại: "Để tớ nghĩ xem…"
Ánh mắt Thẩm Hạc trầm lặng như biển sâu, con ngươi hơi rung động.
Thấy hắn dường như có dấu hiệu muốn quay đầu trốn tránh tiếp, Trần Thanh Đường không chút lưu tình nắm lấy cằm hắn, cưỡng ép Thẩm Hạc nhìn thẳng vào mình.
Rồi bắt đầu từng chữ từng chữ liệt kê bằng chứng: "Lần đầu tiên cậu động lòng là khi nào nhỉ? Là tuần trước khi cậu dạy tớ trượt patin đúng không."
Lông mày Thẩm Hạc hơi nhíu xuống, trông như chỉ hơi nheo mắt lại, tổng thể biểu cảm không thay đổi nhiều.
Trần Thanh Đường lại biết mình đã nói trúng, bởi vì vành tai Thẩm Hạc đỏ lên.
Thế là anh tiếp tục nói: "Rồi cậu bắt đầu tránh né tiếp xúc da thịt với tớ, tại sao thế?"
Yết hầu Thẩm Hạc vô thức động đậy, ánh mắt chậm rãi rời khỏi mặt Trần Thanh Đường.
Bàn tay dưới tay áo nắm chặt.
Trần Thanh Đường cười, cố ý chừa cho hắn đường lui, chuyển sang nói chuyện khác: "Cậu thường xuyên muốn nhìn cái nốt ruồi kia, để che giấu điểm rơi của ánh mắt mình, còn cố ý đeo kính râm đi học…"
Giọng anh nhẹ nhàng chậm rãi, ngân nga những âm cuối câu, cố ý nhấc mí mắt lên thưởng thức phản ứng của Thẩm Hạc: "Tớ nói đúng không?"
rắc
Là tiếng khớp ngón tay Thẩm Hạc kêu lên.
Dù đã chuẩn bị tâm lý rồi nhưng khi nghe thấy chuyện kính râm, Thẩm Hạc vẫn cảm thấy tim mình bị đột ngột nhấc lên.
Trong mắt hắn cuối cùng cũng hiện lên vài phần cảm xúc rõ ràng.
Không thể tin được, kinh ngạc, đồng thời còn có cả sự hưng phấn, dao động không kìm nén được.
Sao lại có người hiểu hắn đến vậy.
Trần Thanh Đường thật sự yêu chết cái phản ứng của Thẩm Hạc.
Anh tựa như rắn độc từng tấc từng tấc quấn chặt lấy con mồi, siết cổ: "Biểu cảm của cậu nói cho tớ biết, mỗi lời tớ nói đều đúng…"
Anh dịu dàng cười: "Làm sao đây Thẩm Hạc, bị người ta nhìn thấu rồi này, có thừa nhận không? Thừa nhận cậu muốn chạm vào nốt ruồi kia…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!