Chương 30: Ánh mắt tràn ngập dục vọng

Yết hầu Thẩm Hạc khẽ động, mấy giây sau mới phát ra tiếng: "Có, nhìn nốt ruồi trên cổ cậu."

Trần Thanh Đường nhướng mày.

Khá thành thật.

Cũng đúng, bản tính Thẩm Hạc vốn dĩ không biết nói dối, gặp vấn đề không muốn trả lời thà im lặng, cũng không bịa ra một lời nói dối nào.

Trần Thanh Đường dịu giọng: "Vậy cậu đoán được ba nốt ruồi còn lại của tớ ở đâu không?"

Người phía sau lại không có phản ứng.

Giọng Trần Thanh Đường không rõ ý tứ: "Muốn xem không?"

Anh dùng ngón tay thon dài, chậm rãi kéo nhẹ cổ áo xuống một chút, lộ ra xương quai xanh…

Giây tiếp theo, một lực kéo ngược lại kéo áo anh lên.

Trần Thanh Đường: "???"

Anh theo bản năng muốn quay đầu lại nhìn.

Kết quả vừa nghiêng người, một đôi tay đã ấn lên vai anh, cưỡng ép không cho anh động đậy.

Hơn nữa động tác của đôi tay kia rất kiềm chế, chỉ đầu ngón tay hơi chạm vào, lòng bàn tay cũng không dám chạm hẳn, giống như Trần Thanh Đường là một cục nham thạch nóng rực.

Thẩm Hạc: "Đừng quay lại."

Trần Thanh Đường bật cười: "Ôi, sao vậy?"

Thẩm Hạc vẫn chỉ nói: "Đừng quay lại…"

Giọng hắn trầm hơn bình thường một chút, hơi lộ ra chút day dứt.

Trần Thanh Đường không động đậy nữa, cứ đứng nguyên tại chỗ.

Anh muốn xem Thẩm Hạc muốn làm gì.

Lúc này mặt Thẩm Hạc đã đỏ bừng, nhất là đuôi mắt nóng rực, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm Trần Thanh Đường.

Thẩm Hạc hít một hơi thật sâu.

Cố gắng dùng cách này để xoa dịu cơn thôi thúc bất thường kia.

Trần Thanh Đường nhàn nhã hỏi: "Xong chưa?"

Một cơn gió mát thổi tới, hơi nóng trên mặt Thẩm Hạc dịu đi một chút, hắn khẽ "ừm" một tiếng, cứ như vậy từ xa chỉ dẫn anh:

"Cứ trượt từng chút một theo những gì tớ đã dạy cậu, mục tiêu đầu tiên là không ngã."

Trần Thanh Đường không có cảm giác an toàn: "Nhỡ ngã thì sao?"

Thẩm Hạc: "Tớ sẽ luôn ở phía sau cậu, không ngã được đâu."

Thái độ hắn kiên quyết, Trần Thanh Đường cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể tạm thời như vậy.

Tập luyện hơn một tiếng đồng hồ, Trần Thanh Đường miễn cưỡng có thể tự trượt được.

Nhưng tốc độ của anh rất chậm, nói là trượt chi bằng nói là từng bước nhỏ nhích về phía trước, giống như một con chim cánh cụt vụng về mang giày học cách đi của con người, bước đầu thuần hóa đôi chân của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!