Chương 27: Nên cho chút kích thích khác, nặng đô hơn mới được

Trần Thanh Đường đại phát từ bi nói: "Chúng ta vẫn làm bạn bè bình thường chứ?"

Đó là gợi ý, cũng là cố ý dẫn đường.

Thẩm Hạc chậm rãi lắc đầu.

Đôi mày Trần Thanh Đường nhuốm ý cười khó nhận ra: "Muốn có quan hệ sâu sắc hơn với tớ?"

Thẩm Hạc chậm rãi gật đầu.

Trần Thanh Đường ra vẻ khổ não: "Vậy mối quan hệ thân mật hơn bạn bè bình thường là gì nhỉ?"

Trong lúc nói, ánh mắt liếc về phía Thẩm Hạc một cách cố ý nhưng lại như vô tình.

Thẩm Hạc mím môi suy nghĩ một lát: "Bạn thân."

Trần Thanh Đường khựng lại, suýt nữa bật cười, lẩm bẩm lặp lại: "Bạn thân…"

Bạn thân à.

Thẩm Hạc, anh giỏi thật.

Trải qua kiếp trước, Trần Thanh Đường luôn biết rõ trong tình cảm Thẩm Hạc rất chậm tiêu, không biết yêu, nhưng bây giờ mới cảm nhận được một cách cụ thể, Thẩm Hạc chậm đến mức nào.

Quả nhiên là nam chính trời chọn cho "hỏa táng tràng".

Xem ra, kiếp trước hai người dù kết hôn vẫn không thể viên mãn, đó là kết quả tất yếu.

Trần Thanh Đường đột nhiên nảy ra ý xấu, cố ý lái sang hướng khác: "Đúng vậy, giữa bạn thân cũng có d*c v*ng độc chiếm."

"Giống như tớ và Sở Hy vậy. Bọn tớ cũng không thể chấp nhận có người khác chia sẻ sự chú ý của đối phương."

Anh nheo mắt nhìn Thẩm Hạc: "Nhưng tớ là người trong tình bạn hay tình yêu đều chung thủy 1V1, trong lòng tớ mỗi loại tình cảm chỉ chứa được một người."

"Mảnh đất tình bạn đã bị Sở Hy chiếm rồi, tớ chỉ có một người bạn thân là cậu ấy, những người khác đều là bạn bè bình thường có cũng được không có cũng chẳng sao, chỉ là nền thôi, cậu bảo tớ phải làm sao đây?"

Cơ hàm Thẩm Hạc căng lên một thoáng: "Những gì cậu ta có thể làm cho cậu, tớ có thể làm tốt hơn."

Trần Thanh Đường nhướng mày: "Nhưng tớ và Sở Hy đã có mười mấy năm tình cảm rồi, tớ không có ý định đẩy cậu ấy ra khỏi vị trí đó, tớ muốn cậu ấy cả đời là bạn thân của tớ."

Thẩm Hạc cố chấp nhìn anh: "Cậu không cần đẩy cậu ta ra, tớ có thể—"

Nói đến đây, Thẩm Hạc đột nhiên nghẹn lại, cụp mắt xuống rồi mới nói tiếp: "Tớ có thể làm người thứ hai."

Vẻ mặt hắn, giống như một chú chó lớn bị tủi thân.

Trần Thanh Đường cười khẽ, nhưng là cười mà như không cười, ánh mắt hơi chết lặng.

Đồ chó.

Không thấy vị trí người yêu vẫn còn trống sao.

Trần Thanh Đường: "Thôi."

Không dắt nổi.

Còn không bằng lên game dắt Sở Hy, dắt tên gà mờ chuyên hố cha đồng đội kia đi đại sát tứ phương dễ hơn.

Thẩm Hạc theo bản năng kéo tay anh lại, cau mày: "Không, không thể thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!