Chương 26: Vậy, cậu muốn tớ phải làm sao đây

Trần Thanh Đường dựa người ra sau, lưng dán vào tường, một chân chống lên vách: "Ừm? Cậu nói gì cơ, vừa nãy tớ không nghe rõ."

Anh lùi một bước, Thẩm Hạc liền tiến lên một bước, cả người như ngọn núi bao trùm lấy anh: "Đừng nhìn người khác, nhìn tớ."

Trong giọng nói lộ ra vẻ nôn nóng, dường như hắn mới là người bị dồn đến chân tường, không còn đường lui.

Trần Thanh Đường nhướng mày: "Nghĩ kỹ rồi?"

Thẩm Hạc kiên định: "Nghĩ kỹ rồi. Tớ muốn ánh mắt cậu dừng trên người tớ, nhìn tớ."

Trần Thanh Đường nghiêng đầu xoay cổ, rồi đột nhiên tiến lên, một cánh tay hờ hững đặt lên cổ Thẩm Hạc.

Đôi mắt màu nâu sẫm sâu thẳm không đáy kia, nhìn chằm chằm vào mắt Thẩm Hạc: "Bây giờ tớ đang nhìn cậu đây, vậy thì sao? Cậu đã thỏa mãn chưa?"

Thẩm Hạc sững lại, ánh mắt mờ mịt, chớp vài cái.

Trần Thanh Đường cong môi cười, ngón tay hơi lạnh gõ nhịp nhàng trên gáy Thẩm Hạc, như đang chơi đàn.

Tư thế này trong mắt người khác giống như anh đang ôm cổ Thẩm Hạc, có chút mờ ám vượt quá giới hạn.

Thẩm Hạc hồi lâu không lên tiếng, hơi cúi đầu mím chặt môi, dường như đang suy nghĩ.

Trần Thanh Đường cũng không vội, yên lặng chờ đợi.

Anh chưa bao giờ thích kiểu nói thẳng cho người khác đáp án, anh thích dẫn dắt đối phương về mặt tư duy.

Rồi nhìn đối phương như con thú bị nhốt trong mê hồn trận anh bày ra mà đảo điên, hao hết tâm tư tìm phương hướng, vì anh mà liều mạng thoát khỏi gông xiềng, từng bước một đi đến trước mặt anh.

Như vậy mới thú vị.

Một lát sau, Thẩm Hạc rất chậm rãi lắc đầu, trán nổi gân xanh.

Thẩm Hạc cũng không biết mình làm sao nữa, dù bị Trần Thanh Đường nhìn như vậy, hắn vẫn cảm thấy lòng mình ngổn ngang.

Đó là cảm giác trống rỗng không được thỏa mãn.

Đáy mắt Trần Thanh Đường phảng phất ý cười vụn vặt, lộ ra vài phần thương hại: "À, vậy à. Cậu không biết mình bị làm sao nhỉ?"

Thẩm Hạc: "Xin lỗi. Là tớ quá tham lam."

Trần Thanh Đường đầy ý xấu chớp chớp mắt, từ từ dụ dỗ: "Thật sao? Có khả năng nào do cậu không xác định rõ thứ mình muốn rốt cuộc là gì không?"

Anh nhìn thấy trong mắt Thẩm Hạc lóe lên điều gì đó, tiến lại gần khẽ mê hoặc: "Có lẽ, cậu còn muốn tớ ngồi cạnh cậu trong lớp?"

Đồng tử Thẩm Hạc co rụt lại một chút.

Ngón tay Trần Thanh Đường gõ vào gáy hắn tốc độ nhanh hơn một chút: "Có lẽ, cậu còn muốn tớ đưa cho cậu những thứ không muốn ăn trong bát?"

Cơ hàm Thẩm Hạc căng lên, hô hấp cũng trở nên nhẹ nhàng chậm chạp.

Trần Thanh Đường khẽ cười: "Còn có lẽ, cậu muốn tớ chỉ quyến luyến một mình cậu…"

Thẩm Hạc nhắm mắt lại, vành tai đỏ bừng.

Tại sao người này luôn có thể dễ dàng nhìn thấu hắn như vậy.

Những điều này thật ra Thẩm Hạc không phải không hiểu, hắn chỉ là… khó nói ra.

Bây giờ tấm vải che xấu hổ này cứ thế bị Trần Thanh Đường nhẹ nhàng kéo xuống, tất cả những tâm tư ẩn giấu và những d*c v*ng không thể nói ra, bị phơi bày hoàn toàn dưới ánh mặt trời, không còn chỗ nào để trốn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!