Chương 23: Tán tỉnh cho đến chết

Sở Hy nhịn cười nhìn Trần Thanh Đường, cậu hắng giọng rồi nói: "Ván này tôi là Vua, tôi chỉ định…"

Cậu liếc nhìn lá bài trên tay Trần Thanh Đường và Thẩm Hạc: "Số 3 và số 6, để tôi nghĩ xem nên làm gì đây."

Ánh mắt Thẩm Hạc dán chặt vào cậu, ẩn chứa một chút ít cảnh cáo.

Sở Hy chẳng sợ Thẩm Hạc chút nào, lập tức trốn sau lưng Chu Thần: "Ôi chao, có người hung dữ với em kìa, xem ra là do bị chỉ trúng rồi."

Cậu hếch cằm, vừa kiêu ngạo vừa đáng yêu: "Thế này đi, nếu số 3 và số 6 ai không muốn chơi có thể đổi bài với người khác nha~ Thấy tôi có chu đáo không nào?"

"Nhưng chỉ có một người được đổi bài thôi đó, không chơi được thì dừng chơi ngay từ đầu, đừng có mà làm mất hứng mọi người."

Thẩm Hạc mím chặt môi, dường như đang suy nghĩ.

Vạt áo đột nhiên bị kéo nhẹ, Thẩm Hạc quay đầu lại liền nhìn vào đôi mắt đen láy lúng liếng của Trần Thanh Đường.

Trần Thanh Đường: "Cậu muốn đổi không?"

Thẩm Hạc vừa định nói, liền nghe thấy Trần Thanh Đường thở dài: "Ván đầu là hai người ăn đồ, ván thứ hai là người mù sờ voi, ván thứ ba là hôn, không biết chúng ta sẽ bị chỉ định làm gì nữa…"

Nhớ lại những ván trước đó chơi mập mờ còn có chút hơi tục, lông mày Thẩm Hạc nhíu càng sâu.

Chỉ cần vừa rồi hắn chậm một bước thôi…

Trần Thanh Đường dịu giọng nói: "Không sao đâu, nếu cậu không muốn chơi với tớ thì đổi bài với người khác đi. Đừng miễn cưỡng bản thân."

Ánh mắt Thẩm Hạc đảo một vòng, phát hiện có mấy người đang nhìn chằm chằm vào Trần Thanh Đường, trong mắt còn mang theo chờ mong.

Vẻ mặt đó, rõ ràng là Trần Thanh Đường bị nhìn trúng, đang chờ Thẩm Hạc hắn đổi bài nhường chỗ.

Đặc biệt là Diệp Đình, vẻ mặt tươi cười hớn hở.

Giống như một đám sói đói đang rình mồi.

Sắc mặt Thẩm Hạc càng khó coi: "Không đổi."

Một nụ cười thoáng qua đáy mắt Trần Thanh Đường, ngước mắt lên, lại trở về vẻ lo lắng vừa phải:

"Đừng miễn cưỡng bản thân. Nếu cậu không muốn chơi với tớ, tớ có thể đổi bài với người khác."

Giây tiếp theo, tay Trần Thanh Đường bị giữ lại, Thẩm Hạc nhìn anh nhưng không nói gì.

Đôi mắt sâu thẳm hơi nheo lại, rõ ràng vẫn đang suy nghĩ.

Trần Thanh Đường cho hắn thời gian.

Sở Hy cũng nói: "Hai người bàn bạc xong chưa đó, tụi này không vội."

Một lát sau, Thẩm Hạc hít nhẹ một hơi, nhìn thẳng vào mắt Trần Thanh Đường, từng câu từng chữ vô cùng nghiêm túc:

"Xin lỗi, tớ nghĩ rồi, ngoài cậu ra tớ không thể chấp nhận chơi trò này với người nào khác."

Chỉ có Trần Thanh Đường mới khiến Thẩm Hạc không thấy khó khăn khi chấp nhận chuyện này.

Khóe miệng Trần Thanh Đường khẽ cong lên thành một nụ cười, ẩn trong bóng tối: "À… vậy à… còn đám Ngụy Ngạn thì sao?"

Bàn tay Thẩm Hạc đang nắm cánh tay anh siết chặt hơn một chút: "Cũng không được. Cho nên cậu… có thể đừng đổi bài không."

Ý cười trong đáy mắt Trần Thanh Đường lan rộng ra từng chút một: "Không đâu mà, tớ sẽ chơi với cậu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!