Thẩm Hạc sừng sững như núi chắn trước mặt Trần Thanh Đường: "Không được."
Vẻ mặt Tần Lương không được đẹp cho lắm: "Tại sao? Tôi đang nói chuyện với cậu ấy."
Thẩm Hạc: "Cậu có tâm tư gì tự mình rõ."
Dưới tác động của cồn, cảm xúc của Thẩm Hạc bị khuếch đại, hiện rõ trên mặt.
Thẩm Hạc bây giờ, ai cũng có thể đọc được cảm xúc của hắn, hiểu được hắn đang nghĩ gì.
Tần Lương há miệng thở hắt ra, không nói nên lời.
Thẩm Hạc vạch trần gã: "Trước đây cậu toàn hẹn hò với con gái."
Trong câu lạc bộ Tần Lương cũng được tính là một người nổi tiếng, gã dựa vào khuôn mặt xuất chúng kia cướp đi không biết bao nhiêu trái tim thiếu nữ, một nửa số cô gái trong câu lạc bộ đều là bạn gái cũ của gã.
Dù tai Thẩm Hạc không nghe chuyện ngoài cửa sổ, cũng nghe được chút chuyện phiếm về Tần Lương, hắn thật sự không có chút hảo cảm nào với cái gã công tử đào hoa, yêu đương tràn lan này.
Tần Lương giằng co nhìn hắn, mặt không đổi sắc: "Vậy thì sao? Tôi là lưỡng tính luyến ái."
Thẩm Hạc cười lạnh một tiếng.
Trần Thanh Đường hơi kinh ngạc, ái chà, người này còn biết bật kỹ năng trào phúng nữa cơ đấy.
Rượu đúng là một thứ tốt, có thể khiến Thẩm Hạc bình thường trầm ổn như vậy cũng bộc lộ cảm xúc ra ngoài.
Tần Lương cũng cảm nhận được ý không tốt của đối phương, đuôi lông mày khẽ giật một cái.
Nhưng trước mặt Trần Thanh Đường gã không muốn mất mất bình tĩnh, chỉ có thể kìm nén cảm xúc, đôi mắt cười:
"Trần Thanh Đường, ý của cậu thì sao?"
Ánh mắt Trần Thanh Đường đảo qua lại giữa hai người, cố ý ra vẻ khó xử.
Bàn tay s* s**ng điện thoại trong túi, thừa cơ ấn nút tắt nguồn.
Một lát sau, anh mới vô tội nói: "Nhưng điện thoại tôi hết pin rồi."
Anh còn đưa chiếc điện thoại màn hình đen ngòm ra cho đối phương xem.
Tần Lương ngẩn người ra một chút, cũng chỉ có thể nói: "Vậy lần sau, đợi lần sau gặp lại được chứ."
Trần Thanh Đường: "Ừ."
Ai biết lần sau là khi nào chứ.
Chỉ cần Thẩm Hạc không đến câu lạc bộ, anh cũng sẽ không đến.
Tần Lương đi rồi, Trần Thanh Đường lúc này mới nhìn Thẩm Hạc, biết rõ còn hỏi: "Cậu cũng đến đi vệ sinh à?"
Thẩm Hạc thẳng thắn nói: "Không phải. Tớ thấy người kia đuổi theo cậu, không yên tâm nên đến xem."
Trần Thanh Đường: "Ồ? Có gì mà không yên tâm?"
Thẩm Hạc chăm chú nhìn anh, im lặng hai giây mới chậm rãi nói: "Cậu ta là trai thẳng."
Ý nhắc nhở trong câu nói rõ ràng đến không thể rõ ràng hơn.
Trần Thanh Đường hơi nghiêng đầu, giả vờ không hiểu: "Vậy thì sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!