Chương 16: Quá quyến rũ, quá gợi tình

Thẩm Hạc vẫn nhìn cậu ta.

Ngụy Ngạn lùi lại hai bước, giơ hai tay lên làm động tác đầu hàng: "Tớ sai rồi, không dám quậy nữa."

Thẩm Hạc thu lại ánh mắt, nhìn về phía Trần Thanh Đường: "Không sao chứ?"

Trần Thanh Đường cười đến cả nước mắt cũng chảy ra, mắt chớp chớp: "Hả? Vẫn ổn."

Khuôn mặt trắng nõn của anh lúc này vẫn còn ửng hồng, trên hàng mi còn vương giọt lệ, khi nhìn sang, đôi mắt như sóng nước lăn tăn trên mặt hồ ngày xuân, chứa đựng ánh sáng long lanh.

Trông như thể bị ức h**p đến thảm thương.

Ngụy Ngạn trợn mắt nhìn thẳng: "Má ơi, cậu cũng quá…"

Quá quyến rũ, quá gợi tình. 

Nửa câu sau cậu ta không dám nói, cứ cảm thấy nói ra sẽ lộ vẻ là mình hơi… gay gay.

Lần đầu tiên Thẩm Hạc biết, hai từ "yểu điệu, quyến rũ" và "yếu ớt, đáng thương" cũng có thể dùng để hình dung một chàng trai.

Hắn lấy ra một tờ khăn giấy từ trong túi áo, đưa cho Trần Thanh Đường lau nước mắt.

Ngụy Ngạn gãi đầu: "Tớ chỉ đùa thôi mà, Tiểu Trần không giận chứ?"

Trần Thanh Đường hơi dịu lại: "Vẫn ổn."

Thẩm Hạc trầm giọng nói với Ngụy Ngạn: "Đùa cũng phải biết chừng mực."

Ngụy Ngạn "ừ" một tiếng, hoàn toàn không hiểu chuyện gì: "Đều là con trai cả, bốp cổ một cái thì làm sao mà không có chừng mực được? Tiểu Trần không yếu ớt thế đâu nhỉ."

Thẩm Hạc im lặng hai giây: "Cậu ấy không giống chúng ta."

Ngụy Ngạn và Trần Thanh Đường đồng thời nhìn về phía Thẩm Hạc.

Ngụy Ngạn: "Có gì khác đâu, chẳng phải đều là hai mắt một mũi một miệng à? Chẳng phải đều là con trai sao?"

Đáy mắt Trần Thanh Đường ẩn chứa ý cười kín đáo.

Anh cũng muốn biết, rốt cuộc mình khác Ngụy Ngạn ở chỗ nào.

Thẩm Hạc lại chỉ lạnh mặt nói: "Chính là không giống."

Ngụy Ngạn uất ức nói: "Được rồi. Ngại quá Tiểu Trần à, bình thường tớ quen thói táy máy tay chân."

Trần Thanh Đường cười cười: "Không sao."

Thẩm Hạc giúp anh ngăn lại cũng tốt, anh vốn không thích những trò đùa thể xác thô lỗ giữa con trai với nhau.

Ví dụ như vỗ mông, khoác vai bá cổ, còn có chuyện bị bóp cổ như hôm nay.

Mỗi người đều có những điểm nhạy cảm, có người là tai, có người là eo.

Mà điểm mẫn cảm của Trần Thanh Đường lại là cổ, chỉ cần chạm nhẹ vào là sẽ ngứa ran đến run cả người.

Nói là cơ quan sinh dục thứ hai cũng không quá đáng.

Anh chỉ muốn để Thẩm Hạc chạm vào, chỉ nguyện ý để Thẩm Hạc đụng vào.

Hành động của Ngụy Ngạn có hơi quá mức nhưng Ngụy Ngạn là trai thẳng, cũng không có ý gì khác, chỉ là muốn đùa giỡn với  anh một chút, cho nên Trần Thanh Đường cảm thấy cũng không sao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!