Chương 12: Đây là mời sao

Phản ứng đầu tiên của Trần Thanh Đường không phải là Thẩm Hạc nhìn thấy cái tệp kia sẽ có biểu cảm gì, sẽ nghĩ về anh ra sao.

Mà là, Thẩm Hạc xem có hiểu không?

Thẩm Hạc có biết "công" đại diện cho cái gì không?

Thẩm Hạc lại có biết "cao H" là có ý gì không?

Nhớ tới kiếp trước lần đầu tiên bọn họ l*m t*nh, Thẩm Hạc vậy mà lại đi tra phim khoa học thường thức, nghiêm túc học cả một đêm, ngày thứ hai mới dám xuống tay với anh.

Không hề quá đâu, người đàn ông này ngay cả mấy bức ảnh không đứng đắn kiểu kia căn bản cũng chưa từng xem.

Huống chi là truyện người lớn.

Trần Thanh Đường hơi nghiêng đầu, từ bồn rửa mặt nghiêng người ra nhìn Thẩm Hạc.

Quả nhiên, ánh mắt Thẩm Hạc chỉ dừng lại trên lịch sử duyệt web chưa đến hai giây, liền nhanh chóng mở tài liệu của mình ra tiếp tục bận rộn.

Trần Thanh Đường nhướng mày, đang cân nhắc vấn đề nào đó, đột nhiên một bàn tay đưa tới, đưa cho anh một chai nước giặt.

Trần Thanh Đường ngẩng đầu: "?"

Thẩm Hạc không có biểu cảm gì: "Thử nước giặt của tớ xem, có mùi hương mà cậu thích trên người tớ không."

Trần Thanh Đường nhận lấy: "Cảm ơn."

Trước mặt Thẩm Hạc, anh đổ một ít nước giặt ra lòng bàn tay, sau đó vớt chiếc q**n l*t trong chậu lên vò vài cái.

Lúc này Thẩm Hạc mới chú ý tới Trần Thanh Đường đang giặt cái gì.

Hắn đột nhiên dời mắt đi, nhìn xuống đất.

Trần Thanh Đường vắt khô chiếc q**n l*t, đưa lên mũi khẽ ngửi.

Sau đó ngẩng đầu, đôi mắt ngập nước, long lanh đầy trêu chọc: "Có thể cho tớ ngửi thử quần áo của cậu không, tớ so sánh xem."

Thẩm Hạc xoay người bỏ đi.

Trần Thanh Đường: "?"

Một phút sau, Thẩm Hạc từ tủ quần áo của mình lấy ra một chiếc áo khoác chưa mặc, đưa cho Trần Thanh Đường.

Trần Thanh Đường trong lòng cạn lời, được lắm.

Anh giả bộ thò tới ngửi ngửi, tiếc nuối nói: "Nhạt quá, không giống lắm."

Thẩm Hạc mím môi: "Không phải mùi trên quần áo sao?"

Trần Thanh Đường chỉ im lặng nhìn hắn, xem hắn định làm gì tiếp theo.

Thẩm Hạc rất nghiêm túc phân tích: "Chẳng lẽ là mùi dầu gội, hoặc sữa tắm?"

Nhưng đồ dùng vệ sinh cá nhân của hắn không để ở phòng ký túc xá, không có cách nào kiểm chứng.

Trần Thanh Đường: "Không biết."

Lại không chút để ý, thuận miệng nói thêm một câu: "Nếu có thể ngửi thử, có lẽ tớ sẽ biết."

Thẩm Hạc khựng lại một chút, đột nhiên tiến lên hai bước: "Cậu ngửi đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!