Chương 1: Để ý người ta rồi à??

"Chiều nay cậu ta chuyển đi, cuối cùng phòng chúng ta cũng được thoải mái rồi."

"Không chịu về phòng ở còn chiếm giường với bàn, tưởng ai cũng thèm cái chỗ của cậu ta lắm ấy."

Bên ngoài cửa sổ, mùa đông lạnh giá bao phủ, còn trong lớp lại ấm áp đến ngột ngạt.

Trần Thanh Đường đang nằm ngủ mơ màng trên bàn học, một tay kê đầu, tay kia áp lên tai.

Tiếng ồn ào từ phía trước lớp như rác rưởi vụn vặt đổ ập vào tai, hàng lông mày thanh tú của Trần Thanh Đường khẽ cau lại.

"Cậu ta giả tạo quá, nhìn là thấy khó chịu."

"Nói ai vậy?"

"Trần Thanh Đường chứ ai, đàn ông con trai mà điệu ch** n**c…"

Sở Hy cũng nghe thấy, cậu trợn mắt thầm chửi mắng mấy tên kia trong lòng.

Cậu vừa định duỗi chân đá vào ghế của người phía trước, dạy cho bọn họ một bài học thì một bàn tay thon dài trắng nõn đột nhiên nhanh hơn một bước vỗ lên vai người đó.

Bàn tay đó vỗ xuống không nặng không nhẹ, ôn hòa nhưng lại lộ rõ sự ác ý.

Người kia đang nói chuyện say sưa bị vỗ bất ngờ như vậy, cả người giật bắn lên: "Mẹ kiếp ai vậy?"

Hắn ta khó chịu quay đầu lại thì chạm phải một đôi mắt trong veo, vì nửa tỉnh nửa mơ nên mắt còn hơi mơ màng.

Người kia như lò xo, sợ hãi suýt nhảy dựng lên.

Má ơi!

Trần Thanh Đường ngáp một cái, chậm rãi nói: "Đừng có rung đùi vào bàn của tôi, bị cậu làm cho tỉnh giấc rồi đây này."

Giọng nói cũng lười biếng.

Lười như con mèo nằm ngủ dưới ánh mặt trời, lời trách móc ngược lại nghe vào càng giống như đang hờn dỗi, làm nũng.

Chuyện xấu hổ nhất trên đời không gì bằng nói xấu người khác sau lưng bị chính chủ bắt gặp tại trận.

Sắc mặt người kia đỏ bừng, sắp như bột sơn mài, giọng điệu cũng cứng ngắc: "Ờ, vậy thì xin lỗi."

Sở Hy cười khúc khích: "Đồ nhát gan."

Rồi lại gõ chữ lia lịa trên WeChat gửi tin nhắn cho Trần Thanh Đường.

Sở Hy: Đã! Cậu không thấy vẻ mặt của bọn họ khi phát hiện ra cậu đang ngồi phía sau đâu, đủ màu sắc luôn, đặc sắc lắm.

Trần Thanh Đường:  🙂 

Vì hôm nay Trần Thanh Đường đến sớm, vừa vào lớp đã nằm ngủ còn đeo khẩu trang nên mấy người kia không để ý đến anh.

Sau khi chọc tức đám ngốc kia xong, Sở Hy bỏ điện thoại xuống buồn chán ngáp một cái, quay đầu lại thì phát hiện Trần Thanh Đường đang chống cằm, nhìn chằm chằm vào một chàng trai ở phía trước.

Chàng trai đó có lông mày rậm, mắt sâu, mũi cao, môi mỏng, đường nét khuôn mặt sắc bén khiến cả người cậu ta lạnh như tuyết trên núi cao.

Là một kiểu đẹp trai đậm chất nam tính điển hình.

Tiết học này đã trôi qua gần một tiếng đồng hồ, chàng trai đó vẫn ngồi thẳng lưng như lúc đầu vào học.

Một tay giữ sách, một tay cầm bút, cúi đầu chăm chú đọc sách, tư thế nghiêm túc đến mức không một chút buông thả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!