Ngày hôm sau, khi trời tờ mờ sáng, Lâm Dục rửa mặt xong, dáng vẻ vờ như không có chuyện gì xảy ra đi tìm Hạ Trầm.
Khoảng cách phòng của bọn họ không xa, đi mấy bước là tới phòng Hạ Trầm.
Lâm Dục đứng ở cửa, giơ tay gõ nhẹ lên cửa: "Hạ Trầm, ngươi dậy chưa?"
Bên trong truyền đến một tiếng "đùng", sau đó một thanh âm trầm thấp khàn khàn vang lên: "Dậy rồi, chờ một chút.
"
Lâm Dục cong môi, cố ý nói: "Vậy ta đi vào trước.
"
"Chờ một chút!" Trong phòng lại truyền đến một trận chấn động: "Ta lập tức ra ngay!"
Lâm Dục tưởng tượng chàng trai thường ngày chậm chạp, giờ phút này đang luống cuống tay chân vội vàng mặc quần áo, cậu xém chút nữa cười ra tiếng.
Một lát sau, cánh cửa "cọt kẹt" một tiếng mở ra.
Một khuôn mặt tuấn tú xuất hiện: "A Dục, hôm nay ngươi dậy thật sớm.
"
Vẻ mặt của Hạ Trầm trông vẫn như thường lệ, nhưng vạt áo hơi lộn xộn lại lộ ra một khuyết điểm.
Lâm Dục nhớ rằng anh đã từng nói với cậu, đời này lần đầu tiên khi bọn họ gặp nhau, trong đầu anh tự nhiên xuất hiện một số hình ảnh không thể miêu tả, nhưng trên mặt anh vẫn giả vờ đứng đắn.
Vậy chàng trai đang đứng trước mặt cậu bây giờ, liệu có phải cũng là trong ngoài không đồng nhất?
Nghĩ tới đây, cậu tiến lên một bước, đồng thời đưa tay chạm vào quai hàm góc cạnh kia.
Những ngón tay trắng nõn thon dài như búp măng ngọc đột nhiên vươn ra, trong đầu Hạ Trầm hiện lên một tia kinh hãi, thân thể theo bản năng lui về phía sau một bước.
"Trốn cái gì?" Lâm Dục đi theo anh tiến lên, ngón tay trượt xuống rơi vào cổ áo: "Vạt áo không chỉnh tề.
"
Hạ Trầm ổn định thân hình, nhưng ánh mắt lại nhìn sang nơi khác: "Ta tự mình làm được……"
Lời còn chưa dứt, hơi thở đột nhiên tràn ngập gian phòng.
Đầu ngón tay hơi mát lạnh tựa như chạm vào làn da lộ ra ở cổ, anh suýt nữa khó có thể kiềm chế bản thân nhớ lại cảnh tượng hỗn loạn trong giấc mơ đêm qua…
Hầu kết vô thức nuốt xuống, vành tai bằng mắt thường có thể thấy được dần chuyển sang màu đỏ.
Lâm Dục đem tất cả những phản ứng này thu hết vào trong mắt, trong lòng cảm thấy rất mới lạ.
Khi Hạ Trầm đối mặt với cậu, hoặc là sẽ hết sức kiềm chế, không vượt qua dù chỉ một chút, hoặc là sẽ mất đi lý trí ngay khi thứ kia xuất hiện, mạnh mẽ đến mức không thể trốn thoát.
Chẳng lẽ bởi vì lần này bọn họ xem như là trúc mã cùng nhau lớn lên, cho nên Hạ Trầm mới trở nên ngây thơ như vậy?
Sau khi kết thúc lần kiểm tra đầu tiên, Lâm Dục bình tĩnh buông tay xuống: "Mọi thứ đều thu thập ổn hết chưa?"
"Ta không có nhiều đồ đạc.
" Hạ Trầm tỉnh táo lại: "Ta chỉ định mang theo kiếm và lương khô.
"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!