Chương 7: Lá Gan Của Tôi Nhỏ Lắm

Sau khi thực hiện một vài thao tác, Lâm Dục thành công đăng nhập vào hệ thống điều hành mạng di động, thông qua tài khoản tìm được danh sách chi tiết những cuộc gọi của Trần Sâm Sâm.

Nhật ký cuộc gọi gần đây của cậu ta rất ít, bên trong chỉ có vài số điện thoại bình thường xen lẫn với một ít cuộc gọi quấy rối.

Cuộc gọi cuối cùng trong đó là một số điện thoại có cùng mã vùng, và cuộc gọi đó kéo dài trong mười giây.

"Cậu định gọi cho từng người để xác nhận?" Hạ Trầm ngồi dựa vào bàn bên cạnh, khẽ hỏi.

Lâm Dục cầm điện thoại di động lên, nhập vào một dãy số: "Nếu may mắn, thì không cần.

"

Sau vài tiếng: "Tút tút tút", điện thoại được kết nối, phía đối diện điện thoại truyền đến một giọng nam khô khan xa lạ: "Ai vậy?"

Lâm Dục không cho đối phương có thời gian phản ứng, cậu hỏi thẳng vào vấn đề: "Cuộc điện thoại cuối cùng trước khi Trần Sâm Sâm tự sát là gọi cho anh, tôi muốn hỏi cậu ta đã nói chuyện gì với anh?"

Tiếng hít thở ở đầu bên kia điện thoại khựng lại, ngay sau đó thì lập tức rống lên: "Chẳng phải tôi đã nói với mấy người rồi sao? Cậu ta tự sát không có liên quan đến tôi!"

Lâm Dục và Hạ Trầm nhìn nhau, cậu bình tĩnh hỏi tiếp: "Rốt cuộc cậu ta đã nói chuyện gì với anh?"

"Cậu ta nói muốn gặp tôi nhưng tôi không đi, chỉ có như vậy thôi, tôi phải nói bao nhiêu lần nữa đây?" Người ở phía đầu dây bên kia dường như đã nổi cơn tam bành, cảm xúc rất kích động: "Chẳng phải đám cảnh sát mấy người đã kết án rồi sao!"

"Một người trước khi tự sát, thì người cuối cùng mà cậu ta nghĩ đến, nhất định là người quan trọng nhất đối với cậu ta.

" Lâm Dục không hề bị hắn ta ảnh hưởng, tiếp tục dò hỏi: "Rốt cuộc là bởi vì sao anh lại không đến gặp cậu ta?"

Một câu này của cậu khiến phía đối diện đột nhiên rơi vào khoảng yên lặng không một tiếng động.

Lâm Dục cũng không cúp điện thoại, kiên nhẫn chờ đối phương trả lời.

Sau một lúc lâu, sóng điện thoại truyền đến giọng nói đầy đau khổ của người đó: "Tôi không có mặt mũi đi gặp cậu ta…"

Lâm Dục đang định hỏi tiếp thì đối phương đã cúp máy.

Lần đầu tiên trong cuộc đời của Lâm tiểu thiếu gia bị người khác cúp điện thoại, đầu lông mày hơi cau lại, nét mặt trông có vẻ không vui lắm.

"Nếu tôi đoán không sai, người này chính là cái người được gọi là "Bạn trai bí mật" đấy.

" Hạ Trầm đưa tay sờ gáy cậu với ý dỗ dành: "Phản ứng của hắn ta rõ ràng là đang chột dạ, xem ra chúng ta đã đi đúng hướng rồi.

"

Lâm Dục lần theo manh mối, chẳng bao lâu cậu đã tìm ra được danh tính của người này.

Lục Triêu, sinh viên năm hai ngành Kỹ thuật xây dựng dân dụng của trường Đại học A, hiện đang có một cô bạn gái học cùng khoa.

"Hả?" Lâm Dục xem tin nhắn mới nhất trong nhóm ký túc xá với vẻ mặt thắc mắc: "Sai rồi sao?"

Hạ Trầm hơi híp mắt: "Chưa chắc, xem thêm những tin khác đi.

"

Tiếp tục tìm kiếm, Lâm Dục phát hiện ra Lục Triêu và Trần Sâm Sâm từng học cùng một trường trung học phổ thông ở thị trấn năm lớp mười và lớp mười một,  thế nhưng vào học kỳ kế tiếp của lớp mười một thì hắn ta đã chuyển về thành phố A.

"Quả nhiên là có chuyện.

" Hạ Trầm cười: "Chúng ta phải đến gặp cái người tên Lục Triêu này thôi.

"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!